Chương 2: (Vô Đề)

Hôm đó trời mưa lớn, cô mang ô đến cho Đoàn Lâm Chu, vừa định mở cửa phòng thì nghe thấy giọng nói của một người bạn của anh ta vang lên.

"Anh Đoàn, cô con gái của mẹ kế cậu tính sao đây? Ban đầu không phải nói chơi chán rồi sẽ bỏ à, sao giờ vẫn chưa chia tay?"

"Đúng vậy đấy, ban đầu đến với cô ấy chẳng phải để trả thù mẹ cô ấy vì đã gả vào nhà họ Đoàn thôi sao? Đừng nói với tôi là cậu mềm lòng rồi đấy nhé."

Trả thù?

Anh ta ở bên cô không phải vì yêu, mà là để trả thù!

Sắc mặt Hướng Vân Lộc tái nhợt, đầu óc như nổ tung, cả người bắt đầu run rẩy không kiểm soát, nhưng cô vẫn cố chấp không rời đi, cô muốn nghe câu trả lời của Đoàn Lâm Chu.

Cho đến giây tiếp theo, giọng nói lạnh lùng và tàn nhẫn của Đoàn Lâm Chu từng chữ từng chữ truyền đến tai cô:

"Không chơi lâu một chút thì làm sao khiến cô ta đau khổ hơn được?"

Khoảnh khắc đó, cả phòng cười ầm lên, còn cô đứng ngoài cửa như rơi vào hầm băng.

Hóa ra anh ta không yêu cô, việc ở bên cô và gọi cô là bạn gái, cùng cô quấn quýt mỗi đêm, tất cả chỉ là một màn trả thù vì anh ta không chấp nhận mẹ cô đã thay thế vị trí của mẹ mình?!

Nhưng mẹ cô vẫn phải sống ở nhà họ Đoàn, cô không thể làm lớn chuyện này để mọi người biết được.

Suy nghĩ hồi lâu, cách duy nhất mà cô có thể nghĩ đến chính là trốn đi, rời khỏi ngôi nhà này, và rời xa anh ta.

Vậy nên cô đã nộp đơn xin du học.

Hiện giờ, chỉ còn mười ngày nữa là cô có thể im lặng rời đi.

Nhìn vào lời nhắc đếm ngược trên điện thoại, Hướng Vân Lộc đưa tay gỡ cánh tay của Đoàn Lâm Chu đang quấn quanh eo mình xuống.

Nhưng chưa đầy vài phút, anh ta lại ôm lấy cô, khi cô gỡ ra, anh ta lại vô thức ôm vào.

Sự kiên nhẫn của cô dần cạn kiệt trong những lần giằng co, cuối cùng cô lấy một chiếc gối ôm đặt giữa hai người.

Lần này, cuối cùng Đoàn Lâm Chu cũng yên tĩnh lại.

Hướng Vân Lộc cũng được yên ổn.

Cô biết rằng giữa họ, rất nhanh thôi sẽ có một dấu chấm hết.

Cô sẽ không còn thuộc về anh ta, cũng không còn là món đồ riêng của anh ta nữa.

2.

Đồng hồ báo thức lúc tám giờ sáng đánh thức Hướng Vân Lộc từ trong giấc mơ.

Cô mở mắt ra, thấy bên cạnh mình đã không còn ai.

Vì sợ bị bố mẹ phát hiện nên họ đã hẹn với nhau, mỗi đêm Đoàn Lâm Chu đến vào lúc mười hai giờ, rời đi lúc năm giờ sáng, cuộc sống như vậy đã kéo dài trọn vẹn 5 năm.

Nhưng sắp tới, họ sẽ chỉ còn là anh em, anh ta cũng không cần lén lút nữa.

Thay xong quần áo, cô xuống lầu, vừa xuống đã thấy một cô gái lạ mặt ngồi trên sofa.

Mẹ Hướng nhiệt tình vẫy tay gọi cô lại, vui vẻ giới thiệu: "Lộc Lộc, lại đây, đây là bạn gái của anh con, mau đi rót cho khách một cốc nước đi."

Tống Yểu Yểu phối hợp đứng dậy, đưa tay về phía cô, nở nụ cười tươi rói.

"Em là em gái của Lâm Chu phải không? Rất vui được gặp em, dù đây là lần đầu nhưng chị thường nghe anh em khen em lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!