Phó Quân Thâm quay vào bếp lấy thêm một phần nữa, còn đặt một ly nước trái cây trước mặt cô, sau đó mới trả lời.
"Họ chưa dậy đâu, phải sau 10 giờ họ mới dậy. Cậu đừng bận tâm, muốn dậy lúc nào thì dậy, trong bếp có dì giúp việc nên muốn ăn gì thì cứ nói dì là được."
Kiểu sống thoải mái như vậy quả thật rất hợp với không khí gia đình họ.
Hướng Vân Lộc cũng hiểu ra, định lát nữa sẽ cài lại giờ báo thức thành 9 giờ.
Hai người cứ thế im lặng ăn sáng, lúc sau cô nhìn Phó Quân Thâm, thử hỏi một câu.
"Hôm nay là cuối tuần, cậu có rảnh không? Tôi muốn qua bên căn hộ kia xem một chút."
Phó Quân Thâm hiểu ý, gật đầu.
"Tôi rảnh, để tôi đưa cậu qua đó."
18.
Căn hộ nằm ngay gần Đại học London, vị trí đắc địa, môi trường yên tĩnh, Hướng Vân Lộc rất hài lòng.
Phó Quân Thâm dẫn cô đi xem phòng trước, cẩn thận ghi lại những thứ cần bổ sung.
Sau đó anh dẫn cô đi dạo quanh khu vực, chỉ cho cô các siêu thị, nhà hàng, chỗ đỗ xe, thậm chí cả những con đường nhỏ gần đó.
Hướng Vân Lộc cố gắng ghi nhớ và bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc với anh.
Phó Quân Thâm thì không mấy bận tâm, thấy sắp đến giờ ăn trưa nên chủ động hỏi cô muốn ăn gì.
Cô lại không rõ khẩu vị ở đây, cũng không dám tự quyết định nên bèn nói sẽ nghe theo gợi ý của anh.
Phó Quân Thâm không từ chối, chọn một nhà hàng Trung Hoa rồi dẫn cô đến đó.
Sau hơn một ngày tiếp xúc, đột nhiên Hướng Vân Lộc thấy anh là một người rất tốt.
So với dì Thẩm và chú Phó, Phó Quân Thâm thật sự nói rất ít.
Nhưng cũng không phải kiểu lạnh lùng, chỉ là nếu không chủ động hỏi anh thì anh sẽ rất ít khi bày tỏ ý kiến.
Dù trầm lặng nhưng khi làm việc lại rất đáng tin, thậm chí còn để lại cho Hướng Vân Lộc ấn tượng rằng anh gần như "vạn năng".
Cũng chính vì vậy nên trong vô thức, cô đã nảy sinh cảm giác gần gũi và tin tưởng tự nhiên đối với anh.
Vừa gọi món xong, dì Thẩm đã gọi điện tới, hỏi khi nào hai người về.
Phó Quân Thâm nhìn sang phía Hướng Vân Lộc, muốn hỏi ý của cô như nào.
Hướng Vân Lộc giơ tay ra hiệu số 4, anh liền trả lời theo ý cô.
Sau khi cúp máy, anh nói đơn giản lại nội dung cuộc trò chuyện.
"Mẹ tôi nói tối nay đã chuẩn bị tiệc đón tiếp cậu, bảo chúng ta xong việc thì qua đó."
Tiệc đón tiếp?
Trịnh trọng vậy sao.
Hướng Vân Lộc có hơi bất ngờ nhưng dù sao mọi thứ đã được sắp xếp, nhập gia thì tùy tục, cô cũng không nói gì thêm.
Sau khi ăn trưa xong, hai người đi dạo quanh trường một chút rồi định đi thẳng qua đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!