Chương 12: (Vô Đề)

Dù gì thì trước đây, mỗi lần Hướng Vân Lộc làm anh ta giận, cô đều giấu quà xin lỗi dưới gối, đợi anh ta phát hiện.

Đây là bí mật không cần nói ra giữa hai người.

Anh ta sờ kỹ hơn, sau đó dựa vào cảm giác nhận định rằng vật bên dưới là một lá thư, còn vật bên trên giống như một chiếc thẻ ngân hàng.

Thư thì không cần xem cũng biết, chắc chắn là thư tình.

Còn thẻ ngân hàng là có ý gì đây?

Là tiền chuẩn bị cho quà mừng sinh nhật anh sao?

Nghĩ đến đây, tâm trạng u ám của Đoàn Lâm Chu lập tức biến mất.

Dù cô tặng gì, chuẩn bị bất ngờ thế nào đi nữa thì anh ta cũng không quan tâm.

Chỉ cần cô để tâm đến sinh nhật của anh ta là anh ta đã mãn nguyện rồi.

Sờ vào chiếc thẻ, Đoàn Lâm Chu nhớ lại dáng vẻ cô miệt mài kiếm tiền hơn nửa tháng trước, lập tức hiểu ra.

Hóa ra từ khi đó đã bắt đầu chuẩn bị rồi sao?

Tối qua chẳng lẽ lại thức đêm làm thêm giờ nên không về nhà?

Nghĩ đến gương mặt tái nhợt vì thức khuya của cô, trong mắt Đoàn Lâm Chu thoáng qua vẻ đau lòng.

Anh ta đặt lá thư lại dưới gối, cầm thẻ ra khỏi phòng.

"Sếp Đoàn, tôi đã kiểm tra xong, trong thẻ có 3 triệu (tệ)."

Nghe số tiền thư ký báo lại, Đoàn Lâm Chu suýt phun ngụm cà phê trong miệng ra.

3 triệu?

Quà mừng sinh nhật gì mà tốn nhiều tiền như vậy?

Cô lấy đâu ra một số tiền lớn như thế?

Đoàn Lâm Chu nghĩ mãi không ra.

Nhưng anh ta mơ hồ nhận thấy có điều gì đó không ổn, vẫy tay gọi thư ký.

"Đi tra lịch trình gần đây của cô chủ, xem cô ấy đã đi đâu, mua những gì."

Thư ký nhận lệnh, lập tức bắt tay vào sắp xếp.

Nửa giờ sau, cô ấy cầm tài liệu bước vào, cẩn thận quan sát sắc mặt của ông chủ, do dự không biết phải mở lời thế nào.

Thấy dáng vẻ ấp úng của cô ấy, tim Đoàn Lâm Chu bỗng nhiên đập mạnh.

Anh ta chậm rãi ngồi thẳng dậy, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, trầm giọng nói:

"Chuyện gì? Mau nói đi."

Thư ký run rẩy đưa tài liệu trong tay qua cho Đoàn Lâm Chu, cúi đầu xuống nói:

"Cô chủ... cô ấy đã nhận được thư mời nhập học của Đại học London, chuyến bay lúc 8 giờ sáng hôm qua, cô ấy đã ra nước ngoài rồi."

Đoàn Lâm Chu nghe rõ từng từ từng chữ, nhưng ghép lại với nhau khiến anh ta phải suy nghĩ rất lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!