Chương 11: (Vô Đề)

Tắm bằng nước lạnh làm dạ dày của Đoàn Lâm Chu quặn đau.

Anh ta cố nhịn cơn khó chịu, lục tung cả hộc tủ mà chỉ tìm thấy một vỉ thuốc dạ dày đã rỗng, tức giận đập mạnh một cú lên bàn.

Mồ hôi lạnh lẫn với những giọt nước từ trên trán chảy xuống.

Đoàn Lâm Chu nghiến răng đưa tay vuốt qua, đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Anh ta định xuống lầu để đi bệnh viện, nhưng vừa mở cửa đã chạm mặt mẹ Hướng đang mang canh giải rượu lên.

Vừa thấy anh ta, bà lập tức đưa khay đồ ăn qua, giọng đầy sự quan tâm.

"Lâm Chu, con uống canh đi, nếu không chắc chắn cơ thể sẽ khó chịu. Bố con cứ để dì nói cho, con cứ nghỉ ngơi đi."

Đoàn Lâm Chu cố nhịn cơn đau, làm ra vẻ không có chuyện gì, khẽ đáp một tiếng rồi cầm khay trở về phòng.

Khoảnh khắc cửa phòng khép lại, tay anh ta không kìm được mà run lên, làm chén canh nóng văng ra ngoài, mùi gừng mật ong nhanh chóng tràn ngập cả căn phòng.

Anh ta không chịu được nữa ngồi bệt xuống đất, nhìn chén canh bốc khói trước mặt, nhưng không với tay lấy.

Đợi cơn đau dịu đi một chút, anh ta cầm lấy chén canh, loạng choạng bước vào nhà vệ sinh rồi thẳng một hơi đổ hết vào bồn cầu.

Nhìn dòng nước canh vàng óng bị dòng nước cuốn trôi, Đoàn Lâm Chu cảm thấy dạ dày mình như bớt đau hơn nhiều.

Anh ta tiện tay ném bát vào bồn rửa, vịn tường bước vào phòng, rồi ngã xuống giường.

Mái tóc ướt chưa lau khô nhanh chóng làm ướt cả chăn.

Anh ta nằm trên chiếc giường ướt sũng, không nhúc nhích.

Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng cơn đau hành hạ anh ta cũng biến mất.

Đoàn Lâm Chu mở đôi mắt đỏ ngầu, cầm điện thoại gọi cho mẹ mình đang ở tận Paris.

Hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác, chỉ có tiếng tút tút vang vọng trong phòng.

Mẹ anh ta không nghe máy, chỉ gửi lại một tin nhắn.

[Cậu Đoàn, thật xin lỗi, sếp Lương đang họp, sau khi cuộc họp kết thúc tôi sẽ lập tức báo bà ấy gọi lại cho cậu.]

Lại là thư ký gửi thay.

Nhìn từng chữ từng chữ, nước mắt Đoàn Lâm Chu lặng lẽ rơi xuống.

Đến tận 11 giờ đêm, Lương Dật Quân mới gọi điện, hỏi anh ta có chuyện gì.

Một câu nói khiến Đoàn Lâm Chu lặng im.

Anh ta nhìn ngày được khoanh tròn trên lịch, giọng khàn khàn.

"Mẹ, vài ngày nữa là sinh nhật con, mẹ có thể về…"

"Hôm đó mẹ có việc rồi, con muốn gì cứ nói với Tiểu Hà, cô ấy sẽ chuẩn bị cho con. Giờ trong nước cũng muộn rồi, con nghỉ ngơi sớm đi, mẹ cúp máy đây."

Lương Dật Quân không cho con trai cơ hội nói thêm, nói cúp là cúp máy ngay.

Công việc, lúc nào cũng là công việc.

Nhìn màn hình tắt lịm, Đoàn Lâm Chu siết chặt chăn, ngón tay bị siết trắng đến mức không còn chút máu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!