Chương 10: (Vô Đề)

Không khí gia đình thoải mái vui vẻ như vậy khiến trái tim căng thẳng của Hướng Vân Lộc đã dịu đi rất nhiều, nụ cười nở rộ nơi khóe mắt.

Khi xe dừng, cô xuống xe trước, chuẩn bị lấy hành lý của mình.

Cốp xe sau vừa mở, cô định đưa tay ra thì một đôi tay khác đã nhanh chóng cầm lấy vali.

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, liền thấy Phó Quân Thâm khẽ gật đầu với cô, hơi nhướng cằm lên.

"Để tôi, cậu với mẹ tôi đi xem phòng trước đi."

Hướng Vân Lộc biết rõ trọng lượng hành lý của mình nên thực sự hơi ngại.

Cô vừa định từ chối thì Phó Quân Thâm lại mở miệng, giọng nói mang theo chút bất lực.

"Không sao đâu, cứ đi đi, không tôi lại bị mắng bây giờ."

12.

Dù chỉ ở tạm một tháng nhưng căn phòng nhà họ Thẩm sắp xếp cho Hướng Vân Lộc, từ diện tích, hướng phòng, đến nội thất và đồ đạc bên trong, tất cả đều khiến cô kinh ngạc.

Quan sát một lúc, cô không khỏi nghi ngờ rốt cuộc mình đến để tá túc hay để thị sát nữa.

Thẩm Lê Ngữ cũng vào căn phòng này lần đầu, thấy bên trong đến cả mỹ phẩm cũng được chuẩn bị, bà ấy không tiếc lời khen ngợi con trai.

"Không ngờ Vân Thâm ngày thường chẳng nói chẳng rằng, thế mà lúc làm việc lại chu đáo đến thế. Lộc Lộc, con xem thử còn thiếu gì không?"

Hướng Vân Lộc vội lắc đầu, trong mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên và vui mừng.

Nhìn gương mặt giống mẹ Hướng đến bảy phần, lại ngoan ngoãn như vậy, Thẩm Lê Ngữ cảm thấy trái tim mình tan chảy, không kìm được muốn véo má cô.

Bà ấy đang đưa tay lên thì bị Phó Quân Thâm vừa bước vào cửa, giữ lại rồi đặt tay bà lên vali.

Kế hoạch thất bại, Thẩm Lê Ngữ bĩu môi nhìn đứa con trai không biết điều của mình, giọng đầy vẻ nghi ngờ.

"Con chắc chắn là hôm không uống nhầm thuốc đúng không? Sao dạo này thích xen vào chuyện người khác hơn rồi?"

Phó Quân Thâm nhìn người mẹ không mấy nghiêm túc của mình một cái, rồi quay sang nhìn Hướng Vân Lộc vẫn đang kinh ngạc, lễ phép nhắc nhở vài câu.

"Tôi đã xem thời tiết rồi, ở London thì sáng với tối lạnh hơn trong nước, chắc cậu chỉ mang quần áo mát mẻ thôi nhỉ. Trong tủ có áo khoác, đều là đồ mới cả, giặt sạch luôn rồi, nếu cậu thấy lạnh thì cứ lấy mặc vào."

Hướng Vân Lộc không ngờ rằng người mà cả chục ngày mới lên mạng nói một câu, ngoài đời lại chu đáo đến vậy, ngay cả những việc nhỏ nhặt như thế cũng suy tính đến.

Nghĩ đến những hành động lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử của mình trên máy bay, cô không khỏi cảm thấy xấu hổ, vừa áy náy vừa chân thành nói lời cảm ơn với anh.

Hai người đang chìm đắm trong cuộc xã giao lễ phép, hoàn toàn không để ý đến Thẩm Lê Ngữ đang nở nụ cười đầy vẻ hóng hớt phía sau.

Bà ấy lặng lẽ chuồn ra ngoài, trở về phòng ngủ lấy điện thoại nhắn WeChat cho người bạn thân cách xa ngàn dặm của mình.

[A Ninh, xem ra giấc mộng thông gia của chúng ta có hy vọng rồi!]

Mẹ của Hướng Vân Lộc nhận được tin nhắn này thì cười tươi đến nổi không khép được miệng.

Bà mở bức ảnh mà người bạn thân lén chụp lên, nhìn cặp đôi trai tài gái sắc trong ảnh, càng nhìn càng thấy xứng đôi.

Bố Đoàn nghe thấy tiếng cười cũng ghé lại xem, ánh mắt cũng lộ ra ý cười.

"Đây chính là chàng trai có hôn ước từ bé với Lộc Lộc sao? Xem ra quan hệ không tệ, nếu hai đứa có thể định chuyện hôn sự trong vài năm tới thì chúng ta cũng đỡ lo nhiều rồi."

Mẹ Hướng cũng nghĩ vậy, khóe miệng không dứt nụ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!