Ta đi tắm trước. Nàng đứng dậy, ly khai, ta nhìn lưng của nàng, từ từ biến mất ở ngọn đèn nhỏ không chiếu tới hắc ám địa phương, cảm thấy đây hết thảy đều chỉ là một mộng, không thế nào tuyệt vời mộng xuân, tỉnh mộng, cái gì cũng sẽ không lưu lại.
Ta tự tay hung hăng kháp mặt của ta, bóp nó đau rát lấy, chết tiệt, đau quá. Ta chửi bới.
Mơ hồ truyền đến tiếng nước, bọt nước rơi xuống đất âm thanh, e rằng nước kia châu còn có thể lướt qua người kia thân thể, mọi thứ đều ở trong óc của ta tưởng tượng lan man.
Tâm lý của ta thậm chí ở huyễn tưởng ta hẳn là đi vào, ôm lấy ở dưới nước nàng, làm cho thủy lộng ẩm ướt thân thể của chúng ta, chúng ta ướt nhẹp ôm cùng hôn môi.
Cơ thể của ta rất biết điều không hề động, đầu óc của ta rất thông minh bắt đầu ý dâm. Nghĩ thầm e rằng đoạn này có thể ghi vào trong văn ta.
Trong khoảng thời gian này không dài nhưng là tuyệt đối không ngắn, ta ngồi thân thể chảy ra hơi mồ hôi mỏng.
Ta đang mong đợi, cũng đang sợ.
Tưởng tượng chính mình sắp sửa nằm ở trên giường, sau đó từ từ bị một đôi thon dài xinh đẹp tay cởi cởi ra quần áo bỏ đi quần áo của ta, lộ ra da thịt. Nàng cao cao tại thượng trông coi ta dưới tay của nàng dưới thân thể không biết xấu hổ rên rỉ, nàng biết sẽ không cảm thấy ta cũng chỉ là như thật, chỉ cần có vui vẻ, cùng ai cũng có thể, chỉ cần bắt được cơ thể của ta thì có thể làm cho ta như vậy chẳng biết xấu hổ.
Không phải. Trong lòng ta có tiếng ở phản bác.
Ta mới không phải mới không phải mới không phải... Bởi vì là Diệp Tử, chỉ cần là Diệp Tử, chỉ cần là nàng, vô luận như thế nào đối với ta, vô luận làm cho ta thế nào, ta đều như vậy cam tâm tiếp thu.
E rằng, qua đêm nay, chúng ta sẽ đi cùng người lạ, đi ra với nhau nhân sinh, cuộc đời này cũng sẽ không bao giờ gặp mặt. Có lẽ tối nay, chúng ta đúng là đời này gần gũi nhất nhất khắc.
Về sau không đúng chờ ta già rồi ta có thể như vậy chút nào không tiếc nuối nói cho người khác biết, tối nay là ta vui vẻ nhất một đêm. Ta cười chế giễu chính mình. Chẳng biết xấu hổ nữ nhân.
Ta hoàn toàn buông lỏng chính mình, nằm ở trên sàn nhà, hai tay hai chân chuyển hình chữ đại nằm, bá chiếm chỗ của nàng. Ngọn đèn ở trên trần nhà phóng ra nho nhỏ màu vàng quang vựng, khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Nàng lúc đi ra không có mang giày, trần trụi chân ở trên sàn nhà phát sinh tách tách âm thanh. Ta thậm chí có thể rõ ràng nghe nàng trên tóc bọt nước lúc rơi xuống đất thanh âm.
Nàng ngồi vào bên cạnh ta, cúi đầu xem ta, tóc của nàng chỉ là đơn giản lau khô, ướt nhẹp rũ xuống trên mặt của ta, lành lạnh cảm giác không sai. Ta tự tay, bắt lại của nàng một đống tóc, cầm ở lòng bàn tay.
Nàng nói, bắt đầu rồi sao?
Ta nói, ngày hôm nay ngươi làm chủ, ta chỉ quản hưởng thụ.
Ta đây có cái gì lạc thú đáng nói? Xem một mình ngươi ở nơi nào thoải mái, biết không thăng bằng. Nàng cúi đầu, lúc nói chuyện phun ra nhiệt khí phun đến trên mặt của ta, nhẹ nhàng xoa qua.
Ta đây tới hầu hạ ngươi. Ta khẽ ngẩng đầu lên, hầu như có thể hôn đến môi của nàng thời điểm, nàng lui ra, nói, nói xong rồi ngày hôm nay ta chủ động, đừng đụng ta.
Lòng hoàn toàn lạnh. Người nữ nhân này mỗi câu đều sẽ hung hăng thương tổn ngươi, thương ngươi lửa nóng tâm thật mệt mỏi vết thương, từ từ không ngừng máu chảy.
Ta ngồi dậy, nói, đã biết, Liễu tiểu thư.
Ta triệt để minh bạch, hôm nay là nàng tới chơi gái. Ta giống như là một đưa tới cửa miễn phí Oa Oa, chờ đấy trở thành của nàng đồ chơi.
Nàng mỉm cười kéo ta vào gian phòng của nàng, mở cửa, ta tự tay đang muốn bật đèn, bị nàng ngăn cản, trong bóng tối thanh âm của nàng vang lên, nói, đừng mở, trong bóng tối chơi không phải tốt hơn sao?
Ta cũng nghĩ vậy, nếu như tự ta không kiềm hãm được biểu hiện bị nàng nhìn thấy, còn mặt mũi nào lại ở trước mặt của nàng giơ lên lồng ngực.
Cẩn thận đi tới, đột nhiên bị giường vấp phải, ta cả người ngã vào giữa giường, nàng cũng liền mang bị ta kéo theo giường, nàng kinh hô một tiếng áp đến trên người ta. Ta tự tay ôm lấy nàng, để cho nàng đè nặng.
Nàng giùng giằng đứng dậy, ngồi trên bụng của ta, ta tin tưởng động tác này ở dưới tình huống bình thường không có vấn đề gì, thế nhưng, ta là nữ nhân a, bụng của ta bị nàng ngồi hầu như muốn đè ép rồi, buổi cơm tối đem cơm cho đều phải nhổ ra.
Ta nói, Diệp Tử, đừng ngồi như vậy, dạng chân ở trên người ta, bằng không ta sẽ bị ngươi đè chết.
Nàng nói tiếng, ah. Sau đó xa nhau hai chân, dạng chân ở ngang hông của ta, lực lượng giảm bớt rất nhiều.
Ta cười nói, Diệp Tử, ngươi đến cùng có thể hay không?
Trong bóng tối ta nhìn không thấy mặt của nàng, chỉ nghe thấy nàng nói, ngươi lo lắng cái gì, ta sẽ nhường ngươi vui sướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!