Chương 9: (Vô Đề)

—— Phim quá hay.

Kỷ Phồn Âm không khỏi cảm thán.

Ngày đó, cô ở tiệm thuê băng đĩa mua một lượng lớn đĩa xanh, sau khi về đến nhà đổi phần cài đặt di động sang trạng thái yên lặng, mất ăn mất ngủ xem đến mức thiên hôn địa ám, ngoại trừ nói chuyện với người giao đồ ăn ra thì không liên hệ với bất luận một người nào.

Sau khi xem xong bộ phim mới mua, Kỷ Phồn Âm lại ngủ một giấc thật dài, sau khi tỉnh lại mới kiểm tra tin nhắn bên trong điện thoại di động của mình.

Thiệu Tề đoán được cô đang xem phim, trong lúc đó có thăm dò nhắn tin hỏi hai lần rằng cô đã xem hết chưa.

Kỷ Hân Hân cũng gọi một cuộc điện thoại sang cho cô, sau khi kết nối thì rất là quen thuộc để lại tin nhắn hỏi cô có bận hay không, lúc nào thì thuận tiện trò chuyện.

Điện thoại chào hàng thì có hai cái.

Tống Thì Ngộ cũng gọi một cú điện thoại trong ngày diễn ra buổi tụ hội, sau đó thì không thấy gì nữa.

Vòng xã giao của Kỷ Phồn Âm cũng chỉ có như thế mà thôi.

Cô trả lời lại tin nhắn của Thiệu Tề và Kỷ Hân Hân, duỗi lưng một cái bắt đầu một ngày mới, trong lòng có chút hiếu kì: không hiểu sao Tống Thì Ngộ lại yên tĩnh như vậy.

Một mặt là bệnh nghề nghiệp, một mặt khác là bây giờ công việc đang cần, Kỷ Phồn Âm dựa vào tư liệu trên tay, bắt đầu phân tích chiều sâu thêm về Tống Thì Ngộ.

Cái người tên Tống Thì Ngộ này kỳ thật hơi theo chủ nghĩa hoàn mỹ, anh ta thích, đồng thời cũng quen biểu hiện ra mặt hoàn mỹ vô khuyết của mình, dần dà, ấn tượng mọi người đối với anh ta là một người rất là "Hoàn mỹ" .

Nhưng sự thật chính là, trên thế giới này kỳ thật không có ai là hoàn mỹ hết.

Một người khi trưởng thành đều mang theo hoặc nhiều hoặc ít mấy cái mặt nạ khi nói chuyện qua lại với mọi người, nhưng mặt nạ của Tống Thì Ngộ thì rất là nặng.

Nhất là khi ở trước mặt Kỷ Hân Hân, mặt nạ của Tống Thì Ngộ không bao giờ được lấy xuống.

Có lẽ anh ta cũng khá là e ngại hậu quả sau khi vẻ mặt hoàn mỹ của mình bị lộ ra ngoài.

Nhưng Kỷ Phồn Âm đã cho Tống Thì Ngộ một cơ hội, thay anh ta san bằng sợ hãi, sáng tạo một giấc mộng rằng "Dù cho anh chẳng phải là hoàn mỹ thì Kỷ Hân Hân cũng sẽ thích anh".

—— Hai lần như vậy, theo lý thuyết con cá lớn này hẳn là sẽ không thoát câu được chứ.

Hay là gần đây công việc của Tống Thì Ngộ quá bận rộn?

Kỷ Phồn Âm nghĩ nghĩ, nhìn số dư còn lại trong tài khoản ngân hàng của mình, quyết định tạm thời sẽ không chỉ tập trung vào một đối tượng trong lúc này.

Đúng lúc đó, Thiệu Tề nhắn tin lại hỏi thăm cảm tưởng của cô sau khi xem xong bộ phim, trong đống phim mà Kỷ Phồn Âm mua về đúng là có mấy bộ do anh ta đề cử.

Hai người hàn huyên vài câu, Thiệu Tề nói có một bộ phim mới chiếu, hỏi cô có muốn cùng đi xem IMAX với anh ta hay không.

"Còn có mấy người bạn thích xem phim đi cùng nữa, nếu như cậu không ngại." Thiệu Tề đã nói như vậy.

Hiện tại cũng không có công việc, Kỷ Phồn Âm nghĩ nghĩ bèn đồng ý.

Chỉ là đi xem phim mà thôi, cô cũng không quá là chỉnh chu trang phục của mình, buổi chiều chỉ thay một cái áo sơmi, mặc cái quần jean rồi liền ra ngoài.

Lúc đến rạp chiếu phim, tụ hợp với mọi người, Kỷ Phồn Âm phát hiện nơi đó chỉ có một mình Thiệu Tề.

Thiệu Tề cầm trong tay bốn vé xem phim, nụ cười có chút xấu hổ: "Hai người bọn họ nói là có việc không tới được, giờ có thêm hai tấm, chỉ còn hai người chúng ta xem thôi."

Kỷ Phồn Âm nhướng nhướng mày, không cảm thấy kinh ngạc gì với loại trò vặt này.

Mặc kệ là do Thiệu Tề tự biên tự diễn, hay là hai người bạn của anh ta muốn tác hợp cho bọn họ thì tóm lại, tình trạng lúc này cũng chỉ có bốn chữ có thể diễn tả bác đại tinh thâm.

"Tới cũng tới rồi." Kỷ Phồn Âm đi ra quầy ăn nhẹ, "Cậu đi mua phiếu, tớ đi mua đồ ăn —— cậu uống cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!