Chương 8: (Vô Đề)

.. Kỷ Phồn Âm đương nhiên cũng không có ý gì với Thiệu Tề.

Dù sao thì việc yêu đương cũng rất ảnh hưởng đến kiếm tiền, hơn nữa không chừng một khách hàng nào đó sẽ xù lông lên rồi ý kiến về chuyện này.

Xác định Thiệu Tề không phải là con cá mà Kỷ Hân Hân đã nuôi trước đó, ước định khả năng anh ta có thể làm rau hẹ rất thấp, Kỷ Phồn Âm cũng chỉ coi anh ta như là bạn bè bình thường.

Nhiều bạn nhiều con đường, đi ra ngoài có thể nhờ vả bạn bè mà.

Thiệu Tề quen biết nhiều người như vậy, ai biết có quen biết được rau hẹ hay không?

Sau khi thêm bạn xong, Thiệu Tề giống như vô tình liếc nhìn điện thoại Kỷ Phồn Âm, nghe như không có tâm cơ nói một câu: "Khung chát của cậu thật là ít."

Wechat người bình thường: Nhìn một cái đều thấy tất cả là một cột nói chuyện.

Wechat của Kỷ Phồn Âm: Chỉ có ba cột nói chuyện, phía dưới thì trống không.

"Tớ không thích nói chuyện phiếm lắm, " Kỷ Phồn Âm thu hồi điện thoại, "Không nhìn ra được sao?"

Thiệu Tề lập tức hơi khẩn trương: "Có phải là tớ quá nhiều lời hay không?"

"Nếu như tớ không muốn nghe cậu nói tiếp thì cậu sẽ biết." Kỷ Phồn Âm cảm thấy dáng vẻ giật mình thon thót của anh ta nhìn khá là giống hamster.

Thiệu Tề vô cùng nghiêm túc: "Năng lực nhìn mặt mà nói chuyện của tớ không tốt lắm, nếu như cậu cảm thấy tớ quá phiền, có thể ngắt lời tớ bất cứ lúc nào."

Kỷ Phồn Âm bị chọc bật cười, khiến cho Thiệu Tề đối diện hơi sững sờ, tai đỏ lên.

"Tớ sẽ không thêm bạn với người tớ ghét đâu." Kỷ Phồn Âm cười nói.

Thiệu Tề thả lỏng, anh nhìn đồng hồ đeo tay một cái, oa lên một tiếng: "Chúng ta hàn huyên lâu như vậy! Sắp đến giờ ăn cơm trưa luôn rồi."

Anh ta vừa dứt lời, liền có nữ sinh tới thông báo mọi người có thể đi vào dùng cơm.

Lúc Kỷ Phồn Âm đứng dậy, có chút cúi đầu, lúc đứng thẳng liền vuốt tóc đẩy ra sau vai.

Tống Thì Ngộ ở bên kia thỉnh thoảng sẽ nhìn chằm chằm vào cô không rời mắt, giống như trông thấy Kỷ Hân Hân và người khác đang nói chuyện với nhau, ánh mắt nóng hổi, cứ như muốn chọc một cái lỗ lên trên người cô.

—— Nhưng Kỷ Phồn Âm lại giả bộ như không nhìn thấy.

Tống Thì Ngộ không đưa tiền, nên hiện tại cô cũng lười diễn trò với anh ta.

Trong các đôi nam nam nữ nữ cùng nhau đi vào nhà hàng Tây, Thiệu Tề vẫn khá là tự nhiên đi theo bên cạnh Kỷ Phồn Âm nói chuyện cùng cô.

Đương nhiên phần lớn đều là anh ta nói, còn Kỷ Phồn Âm thì nghe.

Cho nên, khi Kỷ Phồn Âm đi đến bên cạnh bàn dài tùy ý chọn một vị trí dừng lại thì Thiệu Tề vẫn còn đang nói chuyện.

Một người khác vừa hay mượn thời cơ này ở sau lưng cô kéo cái ghế ra một đoạn nhỏ để cho Kỷ Phồn Âm ngồi xuống, khá là ga lăng trợ giúp cô nhập tọa.

Kỷ Phồn Âm quay lại nhìn thoáng qua, nhìn thấy đó không phải là nhân viên phục vụ, gật đầu nói một tiếng cảm ơn.

Cô đã quá quen thuộc khi được người khác tiếp cận nhiệt tình ân cần như vậy rồi.

Còn Thiệu Tề ở bên cạnh thì trừng to mắt nhìn về phía người đàn ông phía sau Kỷ Phồn Âm, ném ra ánh mắt tức giận, người đó không nhìn anh ta, mặt không thay đổi ngồi xuống ở một bên khác Kỷ Phồn Âm.

Lúc Kỷ Phồn Âm chậm rãi ăn salad thì liền phát hiện mình đã trở thành người làm cho người ta chú ý nhất trên cái bàn này.

Không chỉ có khách nam, mà đến cả cô gái hình như là người tổ chức buổi tiệc hôm nay gọi mọi người vào, cùng mấy cô gái khác bên cạnh cô ta cũng vẫn luôn tự cho rằng đã rất bí mật chỉ trỏ về phía cô.

Kỷ Phồn Âm nhai món cá hồi hun khói, suy tư nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!