Kỷ Phồn Âm ngày hôm trước đã phải làm việc quần quật suốt mười lăm giờ, vào ngày hôm sau cuối cùng cũng có thể nhàn nhã cho mình một kỳ nghỉ thả ga.
Đừng hỏi vì sao, đương nhiên là vì Tống Thì Ngộ tạm thời đang offline rồi.
Nhưng mà không sao hết, anh ta sẽ còn trở lại.
Lúc này, thẻ ngân hàng của Kỷ Phồn Âm rất giàu có, giàu có đến mức đủ cho cô có thể lập tức đi tìm một tòa nhà rồi trả tiền đặt cọc luôn cũng được, nhưng cô cũng không vội mua nhà, mà bình tĩnh nằm ở trong căn phòng thuê này xem phim truyền hình suốt cả một ngày dài.
Trong lúc đó, Kỷ Hân Hân có gọi điện thoại qua cho cô một lần, nói toàn những câu chuyện bình thường hàng ngày, còn kể một ngày của cô ta ở nước Pháp như nào.
"Đúng rồi," Lúc sắp cúp điện thoại, Kỷ Hân Hân giống như là nhớ ra cái gì, bèn hỏi, "Em nghe Trình Lâm nói là bọn họ gần đây đang định tụ hội một buổi làm gì đó, em chắc chắn không qua được rồi, chị muốn đi xem không?"
Kỷ Phồn Âm nghĩ nghĩ, không biết cái người tên Trình Lâm này rốt cuộc là ai.
"Chị không nhớ sao?" Kỷ Hân Hân nhỏ giọng, chậm rãi nhắc nhở cô, "Hồi lớp mười một đó, trong số những bạn học chuyển tới trường học của chúng ta, lúc ấy có một cô nữ sinh rất nổi danh, gia cảnh không tệ, vẻ ngoài rất xinh đẹp, cằm rất nhọn, học cùng một trường đại học với chúng ta, chính là hệ Anh ngữ đó."
Kỷ Phồn Âm nghĩ không ra, cảm thấy chắc cũng chỉ là người qua đường Giáp Ất Bính Đinh gì đó thôi.
Nhưng mà bạn học từ hồi phổ thông đến tận đại học vẫn còn liên lạc với nhau, chứng tỏ người đó cũng khá là thân thiết với Kỷ Hân Hân. Lại còn gia cảnh giàu có... Vậy trong nhóm tụ hội này chắc chắn là sẽ có rất nhiều cá của Kỷ Hân Hân.
Có lẽ có thể mở rộng thêm danh sách khách hàng.
Kỷ Phồn Âm lật tấm lịch hàng ngày lên, thờ ơ hỏi: "Ngày nào đó?"
"Ngày mốt nè. Chị cảm thấy hứng thú không?" Kỷ Hân Hân có chút kinh ngạc hỏi, "Em còn tưởng chị không thích... Vậy để em thêm chị vào trong nhóm nhé?"
"Được." Kỷ Phồn Âm đồng ý.
Sau khi cúp điện thoại, Kỷ Phồn Âm lập tức được Kỷ Hân Hân thêm vào bên trong một nhóm nhỏ.
Sau đó Kỷ Hân Hân liền nói đã tới thời gian cô ta đi ngủ, rồi chúc mọi người một câu ngủ ngon.
Kỷ Phồn Âm nhìn thoáng qua thông báo nhóm, phát hiện người đề xuất đã rất chi tiết viết rõ thời gian và địa điểm tụ hội vào trong thông báo.
Cô ghi lại thời gian địa điểm vào trong lịch ngày, sau đó xem thử các thành viên nhóm.
Không có gì bất ngờ cả, ở đây không có ai nằm trong danh sách bạn bè của cô.
Nhưng mà danh sách bạn bè của Kỷ Phồn Âm vốn cũng rất ngắn, chỉ có thể đếm được mấy người trên đầu ngón tay—— cô không có người bạn nào, càng không thích xã giao với mọi người.
Sau đó, Kỷ Phồn Âm liền cài đặt nhóm này sang chế độ miễn quấy rầy.
[Yukki: @ Kỷ Phồn Âm? Cô ? Tới tham gia tụ hội? Không phải chứ, sao mặt cô dày thế, cứ như có người nào mời cô không bằng? ]
[Ngày mai nguyên khí cũng phải tràn đầy: Tôi vừa mới mở nhật ký cuộc trò chuyện, Hân Hân thêm cô ta vào đó, tôi thấy thật ra cũng không có gì quan trọng, chỉ mong lúc gặp mặt tất cả mọi người ăn mặc đàng hoàng một chút @ Kỷ Phồn Âm ]
[ Lý Tưởng: Chúng ta có thể giới thiệu người tham gia à? Vậy tôi mời học trưởng tới được không? ]
[ Ngày mai nguyên khí cũng phải tràn đầy: Vậy phải nhìn xem học trưởng đó là người nào. ]
[ Lý Tưởng: Đương nhiên là học trưởng Tống Thì Ngộ rồi. Tôi và anh ấy thỉnh thoảng còn gặp mặt nhau đó, đến lúc đó, tôi sẽ thử hỏi xem anh ấy có muốn tới hay không. ]
[Yukki: [ xem thường ] Kỷ Hân Hân không ở đây mà đòi mời được Tống học trưởng? Anh ấy mà nghe thấy Kỷ Phồn Âm cũng ở đây thì chẳng chạy luôn ấy chứ? ]
[Yukki: Tôi không điểm danh, nhưng mà mấy người không được hoan nghênh nên tự mình hiểu mà đi ra nhé. ]
[ Ngã Lý Bạch Tặc Lưu: Cậu hỏi một chút xem, ở công ty tôi vừa hay có chút việc muốn hỏi Tống học trưởng, anh ấy có thể tới thì thật là tốt @ Lý Tưởng ]
[ Lý Tưởng: Được chứ. Nhưng mà anh ấy không thích bị thêm vào nhóm, tôi không cho anh ấy vào được. Khi nào anh ấy trả lời thì tôi sẽ nói vào trong nhóm thảo luận một tiếng. ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!