Con mắt Tống Thì Ngộ hơi sáng lên, anh vô ý thức muốn cầm tay Kỷ Phồn Âm để lên trên tay mình.
Nhưng động tác người kia còn nhanh hơn cả anh, cô giơ tay lên, sờ sờ tóc của anh: "Anh là người rất quan trọng với em, em không muốn mất đi anh, Thì Ngộ."
Tống Thì Ngộ rất ngoan ngoãn cúi đầu: "... Sẽ không đâu."
Kỷ Phồn Âm duy trì nụ cười bên khóe miệng, nhẹ nhàng vuốt vuốt lên trên mái tóc mềm mại của người đàn ông, động tác nhẹ giống như đang v. uốt ve một đám mây, đến cả da đầu của anh ta cũng không đụng vào thì đã thu trở về.
Nhưng Tống Thì Ngộ hiển nhiên không phát hiện ra điểm gì khác biệt, tâm tình của anh ta lúc này đang rất tốt.
Thế là Kỷ Phồn Âm liền biết, yêu cầu mà khách hàng muốn ngày hôm nay đã được hoàn thành rồi.
Phí phục vụ đã vào túi, hơn nữa mắt trần cũng có thể thấy được, thời gian phục vụ lần tiếp theo cũng sẽ không cách quá xa.
Bởi vì một người nếu như sa vào trong thế giới giả lập quá lâu thì có lẽ sẽ không thể quay về thế giới hiện thực được.
Chăm sóc Tống Thì Ngộ chờ đợi đến khi sô cô la hoàn toàn thành hình, Kỷ Phồn Âm tự tay học gói sô cô la, lại còn gắn một cái nơ con bướm lên trên hộp quà, cuối cùng dưới ánh mắt mong chờ của Tống Thì Ngộ đưa cái phần quà sô cô la buồn nôn này cho anh ta.
"Sinh nhật vui vẻ." Cô nghiêm túc nói, "Hi vọng về sau mỗi một năm sinh nhật của anh đều có thể vui vẻ như vậy."
—— Sang năm có lẽ còn chưa kiếm đủ tiền, cho nên phải duy trì quan hệ với một khách hàng tiềm năng như Tống Thì Ngộ, biết đâu quan hệ này còn có thể lâu dài.
"Cảm ơn." Tống Thì Ngộ tiếp nhận cái hộp tinh xảo, trầm ngâm một chút, "Anh hi vọng về sau mỗi một năm sinh nhật đều có thể ở cạnh bên em."
Hai tay Kỷ Phồn Âm chắp ở sau lưng, cười cười nhìn anh ta: "Chỉ cần anh đồng ý, nguyện vọng này đương nhiên cũng có thể thực hiện."
Tống Thì Ngộ cũng lộ ra nụ cười, anh coi cái hộp kia như trân bảo thu vào: "Đói bụng chưa? Chúng ta đi ăn cơm trưa đi."
Chỗ ăn cơm trưa là một nhà hàng mà Tống Thì Ngộ yêu thích, Kỷ Phồn Âm nhẹ nhàng thay anh ta chọn món ăn mà anh ta yêu thích.
Buổi chiều thì đi đến một tiệm sách cảnh vật tĩnh mịch đọc sách, nói chuyện phiếm, trong suốt thời gian mấy tiếng, Kỷ Phồn Âm dỗ Tống Thì Ngộ đến mức vô cùng cao hứng.
Đến bữa cơm tối lại đổi sang một nhà hàng khác, có thêm dịch vụ đàn violon diễn tấu cùng với ánh nến lãng mạn.
Cuối cùng, hai người đi xem một vở ca kịch giá vé đắt đỏ, còn ngồi ở chỗ ngồi có view tốt nhất.
Kỷ Phồn Âm: "..." Đúng là một cuộc sống rất quý tộc, cảm ơn đã chiêu đãi.
Mười lăm tiếng thời gian làm việc gần như là nhoáng một cái đã qua.
Tống Thì Ngộ đưa Kỷ Phồn Âm về chung cư Kỷ gia.
Kỷ Phồn Âm chú ý tới đồng hồ trên xe lúc này là mười một giờ hai mươi phút, giống như Tống Thì Ngộ đặc biệt kết thúc một ngày hẹn hò trước thời gian hơn nửa giờ vậy.
Chắc là lần đếm ngược trước tạo ra bóng ma tâm lý cho anh ta rồi.
Giống như là đang lúc cao trào bị ngắt cụt hứng vậy.
Xe chỉ dừng đến cổng khu chung cư, Tống Thì Ngộ trầm mặc dừng xe lại, nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay.
"Cám ơn anh đã tiễn em về nhà." Kỷ Phồn Âm tận chức tận trách thực hiện nốt nhiệm vụ cuối cùng, "Hôm nay sinh nhật, anh có vui vẻ không?"
"... Có em ở bên, anh rất vui vẻ." Tống Thì Ngộ khẽ đáp.
Đôi lông mi dài của anh ta rũ xuống che lại đôi mắt, cả người tự nhiên nhiễm lên một chút vẻ u buồn giống như trời sinh tự có: "Nếu như em có thể thích anh thì tốt hơn."
Kỷ Phồn Âm chớp chớp mắt.
Đây không phải là hạng mục chính anh ta cự tuyệt không muốn phục vụ hay sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!