Chương 50: (Vô Đề)

Tống Thì Ngộ không ngờ Kỷ Phồn Âm lại cự tuyệt.

Không, phải nói, anh ta cũng nghĩ tới khả năng bị cự tuyệt, nhưng không ngờ Kỷ Phồn Âm lại đối xử với anh ta vô tình như thế.

"Chờ một chút!" Tống Thì Ngộ vô thức đứng lên đuổi theo, anh ta muốn kéo tay Kỷ Phồn Âm lại, nhưng đối phương né tránh rất nhanh.

"Những gì nên nói không phải đều đã nói xong rồi sao?" Kỷ Phồn Âm nhíu mày, vẻ mặt mang theo vẻ ngả ngớn, hoàn toàn không giống vừa rồi.

Cũng hoàn toàn không giống Kỷ Phồn Âm lúc trước.

Tống Thì Ngộ không rõ người mình bây giờ không muốn buông ra đến tột cùng là " Kỷ Phồn Âm lúc trước yêu thích mình ", hay là " Kỷ Phồn Âm trước mắt trở mặt vô tình này", anh chỉ biết là mình hiện tại không muốn để cho Kỷ Phồn Âm rời đi.

Nhưng yết hầu lại chặn lấy, khiến anh ta nói không nên lời.

Cuối cùng Tống Thì Ngộ ngập ngừng nói lại một câu: "Vậy chúng ta... là bạn bè đúng không?"

"Dĩ nhiên không phải." Kỷ Phồn Âm kinh ngạc gõ bàn một cái, "Giữa anh và tôi không phải bạn, bây giờ không phải là bạn, tương lai cũng không thể là bạn."

"Vậy tôi đối với cô mà nói... Chỉ là một người mà cô từng yêu thích lúc trước?"

"Hẹ... Khách hàng, là khách hàng."

Rượu? (hẹ phát âm là jiǔ, nghe giống như jiǔ: rượu)

Tống Thì Ngộ không để ý đến việc Kỷ Phồn Âm đột nhiên đổi giọng, anh vắt hết óc nghĩ đến lời kịch mà anh đã nghĩ từ trước: "Tôi biết trước kia tôi đã làm nhiều chuyện quá đáng với cô. Nhưng tôi về sau ―― "

"Về sau anh sẽ sửa đổi? Vậy chuyện đó đâu có liên quan gì tới tôi?" Kỷ Phồn Âm nhấc cái túi lên, khoác lên trên lưng, "Tống Thì Ngộ, trước kia đã nói nhưng giờ tôi sẽ nói lại cho anh biết một lần ―― người thích anh đã chết, anh sẽ không còn được gặp lại cô ta, hiểu chưa?"

Cô nhẹ giọng, giống như là giễu cợt, giống như là chê cười.

"Anh cũng đừng nói là bây giờ anh thích Kỷ Phồn Âm, anh là hung thủ gi. ết ch. ết cô ấy, lời anh nói ra thực sự làm cho người ta căm hận, làm cho người ta buồn nôn."

Tống Thì Ngộ bất chợt lui về sau nửa bước, bắp chân đụng phải cái ghế.

Mặc dù biết câu " Kỷ Phồn Âm thích anh trước kia đã chết" chỉ là một cách nói phóng đại, nhưng lúc nghe thấy cô nói, anh vẫn cảm thấy bị rung động rất nhiều, lớn hơn cả những gì mà lý trí của anh có thể tiếp nhận.

Bởi ngữ khí của Kỷ Phồn Âm lúc nói ra những lời này, nghe tựa như là... Kỷ Phồn Âm khúm núm lúc trước đã chết đi, đổi lại một người thay thế cô ta mở miệng trách cứ anh vậy.

"Cô của trước kia..." Tống Thì Ngộ như nghẹn ở cổ họng, "Bất luận tôi làm cái gì nói cái gì, cô của trước kia đều sẽ tha thứ cho tôi."

"A, tốt quá nhỉ." Kỷ Phồn Âm cười, "Có một người có thể khiến anh tổn thương vô tận còn không rời không bỏ anh, cảm giác kia nhất định khiến anh cảm thấy rất thoải mái nhỉ?"

Tống Thì Ngộ á khẩu không trả lời được, anh chỉ có thể nhìn Kỷ Phồn Âm nhẹ nhàng linh hoạt rời khỏi phòng khách của anh.

Không một tia lưu luyến, thậm chí không hề phẫn uất bất mãn.

Cô chỉ đơn giản rời đi như vậy....

"―― đúng rồi, dù có khó chịu cũng đừng quên trả tiền."

Tống Thì Ngộ nghe vậy bèn ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy cái cửa ở cách anh không xa bốp một tiếng đóng lại.....

Kỷ Phồn Âm đi đến lầu dưới nhà Tống Thì Ngộ, phát hiện bên ngoài đã có tuyết rơi.

Vừa rồi chửi bớt Tống Thì Ngộ một trận đương nhiên là rất thoải mái, nhưng nói không chừng sau này cô nên cân nhắc mời cho mình một người vệ sĩ.

Kỷ Phồn Âm cái gì cũng mang theo, chỉ là không mang theo dù, cô đội mũ áo khoác lên, nhìn lên bầu trời ngơ ngác nói: "Lễ Giáng Sinh thật tuyệt vời."

Nếu như là Kỷ Phồn Âm lúc trước, nói không chừng cô ấy sẽ vì Tống Thì Ngộ mà "Thỏa hiệp" rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!