Ngày thứ hai là sinh nhật của Tống Thì Ngộ, Kỷ Phồn Âm dậy rất sớm, dưỡng da vô cùng cầu kì, trang điểm, thay đổi kiểu tóc, cuối cùng mới thay bộ trang phục mà Tống Thì Ngộ đưa tới.
Vừa ra đến trước cửa, Kỷ Phồn Âm liền nhìn toàn thân mình trong kính, hướng về bên trong đó điềm tĩnh nở một nụ cười mỹ lệ.
—— Buồn cười nhất chính là, bản tính của Kỷ Hân Hân thực sự không phải người như vậy.
Cô và Kỷ Hân Hân đều đang diễn, đã vậy còn lừa gạt cùng một người.
Chuyện này hoang đường nhưng cũng quá thú vị.
Ngồi xe tiến về nơi mà Tống Thì Ngộ đã hẹn trước, Kỷ Phồn Âm lại mở bản yêu cầu phục vụ mà hôm qua anh nhắc đến ra.
Yêu cầu của Tống Thì Ngộ nói khó không khó, nói đơn giản cũng không đơn giản.
Tổng thể mà nói thì cũng chỉ có một ý.
—— Tống Thì Ngộ và Kỷ Hân Hân chắc chắn là đã cãi nhau.
Thật thú vị, loại Hải Vương cấp bậc cao như Kỷ Hân Hân hẳn là sẽ không dễ dàng thất thủ ở một điểm rất nhỏ như vậy đâu.
Nói một cách khác, cô ta hẳn là đã cố ý làm cho Tống Thì Ngộ không vui.
Nhưng mà đối với Kỷ Phồn Âm mà nói thì đây cũng không phải là chuyện xấu, bởi vì nếu Tống Thì Ngộ không vui thì anh ta sẽ đến chỗ cô dùng tiền mua vui.
Lúc chiếc xe chậm rãi dừng ở ven đường, Kỷ Phồn Âm cầm điện thoại di động lên rồi xuống xe, thuận thế nhìn thời gian lướt qua.
Còn có mười phút nữa là đến chín giờ.
Kỷ Phồn Âm điềm tĩnh đi đến một cửa hàng gần đây mua hai cốc cà phê, một cốc đặc biệt chọn theo khẩu vị mà Tống Thì Ngộ yêu thích.
Kỷ Phồn Âm một tay cầm một cốc đang định rời khỏi cửa hàng thì liền nhìn thấy Bạch Trú đi qua quán cà phê.
Trên khuôn mặt thiếu niên là một vẻ vô cùng không kiên nhẫn, bị bạn cùng lứa vây quanh ở chính giữa, ngũ quan xuất sắc, dáng người cao gầy, môi hồng răng trắng, dù đứng ở trong đám người thì cũng trở thành tiêu điểm trong tầm mắt mọi người.
Kỷ Hân Hân vừa mới đi được mấy ngày, cho nên tâm trạng đám người theo đuổi cô ta lúc này đương nhiên cũng là lúc bết bát nhất.
Bạch Trú vẫn đang đi học nên không thể đi theo Kỷ Hân Hân đến nước Pháp, Kỷ Phồn Âm nhớ là cha mẹ của cậu ta vô cùng phản đối việc này, tạm thời tịch thu hộ chiếu của cậu ta.
Kỷ Phồn Âm khẽ nhấp một ngụm cà phê ấm áp trong tay, cười cười rời ánh mắt khỏi người Bạch Trú, nhịp chân nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa quán.
Cô vừa mới rời đi thì Bạch Trú và các bạn của cậu ta đã cùng nhau tiến vào trong quán cà phê.
Trong lúc đám bạn líu ríu lải nhải bên tai, Bạch Trú cau mày ngẩng đầu nhìn lướt qua trong tiệm, ánh mắt gần như trong một giây đồng hồ đã bị bóng người biến mất ở một góc cửa sổ sát đất bắt lấy.
Bóng lưng của Kỷ Hân Hân, cậu ta không thể nào nhận sai được!
Bạch Trú không chút nghĩ ngợi đuổi theo, xuyên qua đám người đẩy cửa thủy tinh ra, gần như là mạnh mẽ vượt qua toàn bộ mặt tiền cửa hàng, sau đó xoay sang trái đuổi theo bóng lưng kia.
Cô ấy trở về rồi sao? Cô ấy không phải còn đang ở Paris sao?
Người thiếu niên cao, chân dài, tốc độ phi nước đại nhanh giống như là điện chớp, rất nhanh đã tìm được bóng lưng kia từ trong đám người.
Lúc đến gần, cậu vô thức giảm nhịp chân, đứng ở phía sau lưng người kia, không chắc chắn gọi một tiếng: "Chị gái?"
Đối phương dừng bước, quay đầu lại phì cười: "Lần thứ hai cậu nhận lầm rồi đó, người mình thích và người mình ghét mà còn không phân rõ được sao?"
Biểu cảm ôn hòa trên mặt Bạch Trú lập tức biến mất, cậu ta nhíu chặt lông mày, chán ghét đọc lên tên của đối phương: "Kỷ Phồn Âm."
"Bạch thiếu." Kỷ Phồn Âm khẽ gật đầu với cậu ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!