Kỷ Hân Hân còn nhớ là cô từng nói với Bạch Trú là cô có học được một chút món ăn của nước Pháp, vì để đền bù lần này chỉ có thể ở cùng cậu ta nửa buổi lễ Giáng Sinh, cô ta còn đặc biết đến tận nhà Bạch Trú rồi xuống bếp.
Kỷ Hân Hân mua đồ ăn đến chỗ ở của Bạch Trú, bao lớn bao nhỏ, đang đứng ở dưới lầu chờ Bạch Trú xuống chuyển giúp thì quản gia đại sảnh lầu một đã nhanh chân đi ra.
"Để tôi giúp cô nhé." Quản gia cười nhận lấy hơn phân nửa đống túi bảo vệ môi trường đựng thức ăn, "Cô cẩn thận dưới chân, để tôi nhấn nút thang máy.
Trong tay Kỷ Hân Hân còn lại ba cái túi, cô gật gật đầu với quản gia, ôn nhu nói cảm ơn.
Quản gia nhìn cứ như là rất quen thuộc với cô: "Cô lại mang nhiều đồ như vậy đến à, thật sự là vất vả."
Động tác của Kỷ Hân Hân dừng lại.
—— lại?
Cô nghĩ nghĩ, cười nói khách sáo: "Cũng không có cách, tôi luôn lo lắng cậu ấy ăn không ngon, dinh dưỡng không cân đối.
"Bạch tiên sinh cao lớn như vậy, cũng không thể thiếu được công lao của cô." Quản gia nửa đùa nửa thật nói, cùng Kỷ Hân Hân sóng vai đi tới cửa thang máy, ấn phím đi lên giúp cô.
Căn hộ cực lớn, giá trị mấy ngàn vạn xa hoa này của Bạch Trú cũng không phải là lần đầu tiên Kỷ Hân Hân tới.
Nhưng số lần cô tới cũng không đến mức có thể khiến cho quản gia có thể cười cười nói nói với cô như vậy.
Vậy người thường tới đây không phải cô, đáp án kia cũng rất rõ ràng.
Người thường tới đây là Kỷ Phồn Âm.
"Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra, Bạch Trú đứng ở bên trong sửng sốt một chút, dùng chân chặn lấy cửa thang máy: "Chị, để em cầm đồ vào cho, chị cứ đi vào đi."
Cậu ta dễ dàng nhận lấy cái túi trong tay Kỷ Hân Hân, gật đầu với quản gia giúp khuân đồ một cái.
Thang máy rất nhanh khép lại, sau đó bắt đầu lên cao.
Kỷ Hân Hân rủ mắt xuống đứng ở trong thang máy, trong đầu đều đang tự hỏi phải làm như thế nào để chất vấn Bạch Trú, làm sao để biết được trong mấy tháng cô xuất ngoại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cô nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng bắt đầu bằng một câu hỏi thăm dò: "Quản gia bên dứoi thật là dễ gần, thái độ cứ như quen thuộc lắm vậy. Bà ấy còn biết tên của chị, trực tiếp gọi chị là Kỷ tiểu thư, có phải là em nói cho bà ấy biết hay không?"
Bạch Trú vốn đang dùng điệu bộ tùy ý đứng ở nơi đó đột nhiên đứng thẳng sống lưng, cậu ta vô ý thức hỏi: "Cái gì?"
Nhưng thang máy an tĩnh như vậy, lại không có những người khác quấy nhiễu, sao Bạch Trú có thể không nghe rõ lời cô nói cơ chứ?
Đây rõ ràng chính là biểu hiện lấy cớ, vô thức kéo dài thời gian.
Kỷ Hân Hân hít nhẹ một hơi: "Trú Trú, chị biết em có chuyện giấu diếm chị."
"Em không." Bạch Trú phản xạ có điều kiện phủ nhận, "Chuyện chị nói là chuyện gì?"
Kỷ Hân Hân thất vọng nhìn cậu ta: "Trong lòng em biết rõ chị đang nói cái gì, không phải sao?"
Bạch Trú trở nên trầm mặc.
Thang máy đi đến tầng cao nhất, Kỷ Hân Hân xoay người bỏ hai cái túi xuống: "Chị biết em nhất định có lý do của mình, bây giờ, chị muốn đợi chính em thẳng thắn với chị. Chị cho em thời gian chuẩn bị.
Bạch Trú có chút hốt hoảng đuổi theo cô: "Không phải, chuyện không phải như chị nghĩ đâu!"
"Vậy là như nào? Em nói cho chị biết đi." Kỷ Hân Hân quay đầu lại nhìn cậu ta, "Chị xưa nay không phản đối việc em kết giao bạn bè nhưng nếu như em kết giao bạn mới, mà người bạn kia thậm chí còn là chị ruột của chị thì tại sao em phải gạt chị chứ?"
Bạch Trú cau mày, bực bội cắn cắn môi: "Em và Kỷ Phồn Âm không phải bạn, em chỉ …thấy cô ta đáng thương mà thôi."
Kỷ Hân Hân cười lạnh trong lòng: "Em thấy người ta đáng thương, mà còn đưa người ta đến nhà cùng nhau ăn cơm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!