―― Em gái mặc dù cũng rất thông minh, nhưng so với chị hình như vẫn có chút...
Ban đầu, lời đánh giá mà Kỷ Hân Hân nhận được từ người khác chính là như vậy.
Kỷ Hân Hân so với bạn cùng lứa tuổi mà nói thì thành thục và lanh lợi hơn rất nhiều, nhưng chị của cô ta, Kỷ Phồn Âm, lại biểu hiện ra trình độ nghịch thiên trên phương diện học tập.
Kỷ Hân Hân không nghĩ ra, rõ ràng là một đôi sinh đôi, vì sao dù cho cô có cố gắng thế nào cũng không đuổi kịp chị của mình.
Khi cô phí hết công sức lấy được vị trí đứng nhất toàn trường thì Kỷ Phồn Âm lần đầu tiên tham gia Hoa cúp đã lấy được giải đặc biệt.
Kỷ Hân Hân cố gắng làm đề, cũng có thể tiến vào bán kết năm thứ hai của Hoa cúp, còn Kỷ Phồn Âm lại dễ như trở bàn tay lấy được huy chương vàng trong vòng chung kết.
Lúc Kỷ Hân Hân bắt đầu chuẩn bị chương trình học trung học trước ba năm thì Kỷ Phồn Âm đã đọc hết sách giáo khoa đại học rồi ném sang một bên, còn có thể giảng đề miễn phí cho chị gái nghiên cứu sinh nhà hàng xóm.
Lúc Kỷ Hân Hân vừa mới biết đến Picasso và Beethoven, Kỷ Phồn Âm đã có thể chế tạo ra một người máy, lần đầu tiên diễn dịch bản nhạc phổ của mình trên đàn pi-a
-nô...
Tất cả những lời tán thưởng cao như núi, như trời, thậm chí cao như mây, toàn bộ đều dành cho Kỷ Phồn Âm.
Cùng là chị em sinh đôi, mà lại chênh lệch nhiều như vậy.
Phồn Âm, Hân Hân.
Dù cha mẹ có giải thích là hai từ này lấy được từ trong câu thơ "Năm cung bậc chừ hợp điệu. Ngài hân hoan chừ tươi cười" (Hán việt: Ngũ âm phân hề phồn hội,
Quân hân hân hề lạc khang), Kỷ Hân Hân cũng vô cùng đố kị.
Càng trưởng thành thì thất bại cũng càng nhiều, một ngày nào đó, Kỷ Hân Hân đột nhiên ý thức được một việc: Dù cho thành tựu của cô có nổi bật hơn bạn cùng lứa đến cỡ nào thì chỉ cần Kỷ Phồn Âm còn tồn tại, cô sẽ vĩnh viễn không thể trở thành tiêu điểm trong ánh mắt mọi người.
Cô vĩnh viễn không đuổi kịp được bước chân của chị mình.
Vĩnh viễn.
Sau những suy nghĩ hắc ám tuyệt vọng, Kỷ Hân Hân liền mắc bệnh.
Ban đầu chỉ là cảm mạo bình thường, nhưng cô ta cố ý gióng trống khua chiêng nói là chỗ nào cũng đau đớn, sau khi đi đến bệnh viện không kiểm tra ra được bất kỳ bệnh gì nghiêm trọng, cha mẹ Kỷ gia vì cô ta mà lo lắng tột cùng, toàn bộ tâm trí đều đặt vào người cô ta.
Bọn họ ở bệnh viện chăm sóc Kỷ Hân Hân làm loạn cả một buổi tối, đến cả ngày hôm sau cũng chưa có trở về.
Một buổi tối không có Kỷ Phồn Âm.
Vào buổi tối kia, Kỷ Hân Hân đột nhiên hiểu rõ.
―― "Muốn tất cả mọi người chỉ để ý đến mình, cũng không phải chỉ có biện pháp so độ ưu tú với chị ".
Sau đó, không biết có phải là báo ứng do giả bệnh hay không, Kỷ Hân Hân thật sự bị bệnh nặng một trận, còn gặp ác mộng không thôi.
Trong mơ, có đôi khi cô ta sẽ mơ thấy sau khi lớn lên mình vẫn sẽ làm nền cho chị gái, nhưng nhiều hơn cả đó là cô ta mơ thấy đến một người phụ nữ cũng tên là "Kỷ Phồn Âm", nhưng trải qua một cuộc sống hoàn toàn khác biệt với bọn họ.
Một Kỷ Phồn Âm khác có nhan sắc xinh đẹp đến cực điểm, có tiền tài xài mãi không hết, còn có được địa vị vạn người kính ngưỡng.
Chỉ cần cô ta muốn thì sẽ có vô số người quỳ dưới váy cô ta.
Cũng có rất nhiều người yêu cô ta.
Kỷ Hân Hân tỉnh lại từ trong mộng, vẫn không thể nào quên được cái người có tên Kỷ Phồn Âm kia.
Cô ta lặng lẽ học theo hành vi cử chỉ của đối phương, và cả những thứ khác nữa, một bước lại một bước, tạo nên con đường của mình, cuối cùng trở thành người ưu tú hơn trong đôi chị em sinh đôi, hấp dẫn lực chú ý của người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!