Chương 47: (Vô Đề)

"Chị?" Kỷ Hân Hân gọi, "Sao chị lại thở dài? Em có nói chỗ nào không đúng sao?"

"Không. Nếu em và cậu ta đã hàn huyên nhiều như vậy thì chắc là những thứ nên biết đều biết rồi nhỉ?" Kỷ Phồn Âm lười biếng thuận lại lời nói mở đầu mà Kỷ Hân Hân vừa mới nói để hỏi lại.

"Nhưng cũng chưa chắc những gì cậu ta nói là thật nha." Kỷ Hân Hân nũng nịu nói, "Trước kia em luôn khuyên chị kết bạn, chị không nghe lời em; vậy mà lần này em mới rời khỏi có mấy tháng mà chị đã có bạn rồi, cho nên em mới hiếu kì như vậy đó."

Kỷ Phồn Âm ồ một tiếng: "Vậy em và cậu ta lại tâm sự thêm đi, rồi bảo cậu ta nói cho em biết về chuyện của chị là được."

"Chị lại nói mấy lời tiêu cực như vậy rồi..." Kỷ Hân Hân bất mãn nói, "Em về nước chị cũng không tới gặp em, cha mẹ nói chị cũng đã rất lâu rồi chưa trở về nhà, ngay cả em gái ruột mà cũng không gặp được chị của mình hay sao?"

"Tìm chị có việc gì à?"

"Không có chuyện gì thì không thể gặp chị sao?" Kỷ Hân Hân hỏi lại, "Chị hiện tại đang ở đâu vậy? Em mang đồ ăn sang nhà chị, chị không cần ra khỏi cửa, như vậy có được không?"

"Đừng tới đây, chị đang nghỉ phép." Kỷ Phồn Âm gọn gàng dứt khoát, không chút lưu tình cự tuyệt lời thỉnh cầu của Kỷ Hân Hân, "Hơn nữa lần này em trở về, không phải vì bề bộn nhiều việc lắm sao?"

Kỷ Hân Hân trở về hiển nhiên là đã có quyết định tạm thời, việc mà cô ta cần phải làm, có lẽ hai tuần cũng không đủ dùng.

Còn nữa, Kỷ Phồn Âm cũng không công khai địa chỉ của mình ra, cô luôn cảm giác Kỷ Hân Hân sẽ "Không cẩn thận" bại lộ cho những người khác, ví dụ như cha mẹ Kỷ gia.

Kỷ Hân Hân ở trong điện thoại nói liền một hơi: "Chị... em cảm thấy chị có biến hóa là chuyện tốt, nhưng cũng phải chú ý đến người bên cạnh, hiểu được thiện ý họ dành cho chị. Cái người tên Trần Vân Thịnh kia quá nhỏ tuổi, em thấy cậu ta cũng không phải kiểu người thích mở rộng lòng mình, thích hợp để giao lưu đâu, kết giao với cậu ta quá sâu, lỡ như chị lại bị tổn thương thì sao..."

Cô ta muốn nói lại thôi.

Kỷ Phồn Âm bắt đầu tìm tòi dây sạc ở quanh ghế sô pha: "Sẽ không đâu. Nếu thấy cậu ta không ổn chị sẽ lập tức tuyệt giao với cậu ta."

Phụ nữ xấu xa vĩnh viễn sẽ không bị thương!

"Chị..."

Kỷ Hân Hân còn muốn nói tiếp, nhưng Kỷ Phồn Âm đã lười nhác không muốn tiếp tục nói chuyện qua lại với cô ta nữa, tìm được dây sạc liền cúp máy: "Điện thoại không còn pin nữa rồi, không nói nữa, cúp máy đây."

Cô trực tiếp kết thúc cuộc nói chuyện, sạc cái điện thoại còn tận 90% pin của mình.

Kỷ Hân Hân biết rõ chị của mình thích Tống Thì Ngộ, nhưng vẫn cố tình qua lại với Tống Thì Ngộ ―― lúc biết chuyện này, Kỷ Phồn Âm liền nghĩ đến mục đích của Kỷ Hân Hân.

Chính cô căn cứ vào những dấu vết để lại mà có không ít phỏng đoán, nhưng cuối cùng cũng mới có thể chắc chắn sau khi tiếp xúc với Lệ Tiêu Hành.

Quả nhiên, sau khi biết Trần Vân Thịnh, Kỷ Hân Hân lại lập tức muốn ra tay.

Nhưng mà giữa một đôi sinh đôi, vì sao lại có sự đối lập như vậy?

Trước kia rốt cuộc từng có chuyện gì xảy ra...

Kỷ Phồn Âm đúng là có tiếp thu ký ức của "Kỷ Phồn Âm", thế nhưng suốt hai mươi mấy năm cuộc đời của "Kỷ Phồn Âm", cô gần như bỏ sót rất nhiều thứ. Kỷ Phồn Âm cũng không phải người tò mò, càng không rảnh để xem hết ký ức, chỉ khi nào cần thiết, hoặc là lúc tự động phát động hồi ức, cô mới suy nghĩ một chút.

Giống như một độc giả thích đọc sảng văn vậy, lúc vào trang web tiểu thuyết đọc truyện, chắc chắn là sẽ không chọn cẩu huyết ngược văn để đọc rồi.

Một điểm nữa chính là, đối với Kỷ Phồn Âm hiện tại, Kỷ Hân Hân đã không còn quan trọng như vậy nữa rồi.

Lượng tài chính cơ bản nhất đã hoàn thành tích lũy, cho dù việc kinh doanh thế thân có bị chặt đứt thì Kỷ Phồn Âm cũng không sợ sau này mình không kiếm được tiền.

Trên phương diện sự nghiệp, có Hạ Thâm và Chương Ngưng giúp đỡ, không cần quan tâm tài nguyên, hay mấy vấn đề kiểu như phong sát.

Tuy thế thân chắc chắn là con đường kiếm tiền nhanh nhất, nhưng so với mấy tháng trước thì nó đã từ " lựa chọn tối ưu " rớt xuống thành " lựa chọn tốt " rồi.

Có cũng rất tốt, không có cũng không phải là không được.

Lúc này dù có trở mặt với Kỷ Hân Hân thì cũng không sợ, Kỷ Phồn Âm căn bản không cần lãng phí thời gian lá mặt lá trái với cô ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!