Kỷ Hân Hân tạm thời đưa Lệ Tiêu Hành vào danh sách quan sát.
Cô cảm thấy tiết mục diễn xuất đau khổ hôm nay của mình thực sự là hữu dụng, dù sao cũng đã có thể dẫn Lệ Tiêu Hành trở lại chốn cũ, anh ta cũng không phải là không còn tình cảm với cô.
Sau khi đưa Lệ Tiêu Hành trở về công ty, Kỷ Hân Hân liền lấy cớ không quấy rầy anh ta làm việc để rời đi.
Xế chiều hôm đó, Kỷ Hân Hân và Tống Thì Ngộ đi đến triển lãm nghệ thuật.
"Anh còn nhớ là em thích hoạ sĩ này sao?" Kỷ Hân Hân cao hứng nói, "Biết anh ấy mở triển lãm tranh ở chỗ này, lúc về nước em cũng dự định sẽ bớt thời gian đến xem một chuyến, anh mời em thật vừa lúc."
Tống Thì Ngộ thay cô kéo cửa ra: "Đã tổ chức một tuần rồi, cũng sắp kết thúc, cũng may là em vẫn đến kịp."
"Không đến kịp thì cũng chỉ có chờ đợi buổi triển lãm tranh kế tiếp." Kỷ Hân Hân đi vào hành lang ấm áp trưng bày tranh, thoải mái dễ chịu thở nhẹ một hơi.
Cô đúng là rất quen thuộc vị hoạ sĩ này, nhưng phần lớn họa tác đều xem qua ở trên mạng hoặc là ảnh chụp.
Lần này trước khi tới triển lãm tranh, Kỷ Hân Hân cũng tìm được vài tài liệu tương quan trên mạng về triển lãm tranh này.
Cô và Tống Thì Ngộ vừa đi vừa tán gẫu một vòng, sau đó cô nghi ngờ nói: "Em nhớ anh ấy có một bức tranh tên là « Bình thường » rất nổi danh cũng được trưng bày ở đây, nhưng mà đi nãy giờ đều không nhìn thấy, không biết là sao nhỉ?"
Ở bên cạnh cô, Tống Thì Ngộ hỏi: "Đó là bức tranh mà em thích à?"
"Em rất vừa ý, nhưng mà nghe nói vật thực rất nhỏ, phải thực sự gặp mới có thể biết đến tột cùng là có thích hay không." Kỷ Hân Hân ôm cánh tay suy tư một hồi, vẫn có chút để ý, thế là bèn tìm nhân viên công tác trong phòng trưng bày tranh hỏi, "Quấy rầy một chút."
Nhân viên công tác mặc tây trang công việc rất lịch sự cúi đầu: "Tống tiên sinh, Kỷ tiểu thư."
Kỷ Hân Hân lễ phép hỏi thăm: "Xin hỏi lần này bức tranh « Bình thường » không được trưng bày sao? Tôi từng nhìn thấy trong tài liệu quảng cáo, hẳn là có bức tranh này."
Hỏi xong câu này, Kỷ Hân Hân mới chú ý thấy nhân viên công tác đầu tiên là có chút kinh ngạc nhìn nhìn cô, rồi lại nhìn Tống Thì Ngộ bên cạnh.
―― Kinh ngạc? Vấn đề này có chỗ nào không đúng sao?
"Với một triển lãm tranh công khai như thế, có người nhìn trúng mua đi cũng không kỳ quái." Tống Thì Ngộ ở bên mỉm cười nói, "Có lẽ lúc trước trưng bày đã bán đi rồi."
Nhân viên công tác gật gật đầu: "Đúng là như thế, thật là đáng tiếc."
Kỷ Hân Hân tiếc nuối cúi đầu: "Thật đáng tiếc, vốn muốn nhìn nó tận mắt, nghe nói nhìn bằng mắt thường thì sắc thái sẽ có sức hút hơn."
"... Anh mua một bức khác tặng cho em nhé?" Tống Thì Ngộ trấn an nói, "Không có cái nào khác mà em thích nữa sao?"
"Bức em muốn nhất đã bán đi rồi." Kỷ Hân Hân thở dài.
"Vậy anh sẽ nghĩ một vài biện pháp để mua bức tranh kia về cho em?" Tống Thì Ngộ nửa đùa nửa thật nói.
Kỷ Hân Hân quay đầu nhìn người thanh niên phong độ nhẹ nhàng, cũng cười: "Đây chính là anh nói đó nha, không được nuốt lời."
Tống Thì Ngộ mỉm cười gật đầu: "Anh sẽ tận lực."
Phản ứng của anh ta đều rất là bình thường.
Kỷ Hân Hân lại dùng khóe mắt liếc nhìn người nhân viên công tác đứng ở hành lang phòng trưng bày tranh, đối phương lúc này đã dời mặt đi chỗ khác, nhưng phản ứng vừa rồi của anh ta đã khiến Kỷ Hân Hân ghi tạc trong lòng.
Cô không cảm thấy câu hỏi của mình có gì kỳ quái, nhưng phản ứng của đối phương lại rất kỳ quái.
"Không mua gì nữa thì chúng ta đi ăn cơm đi?" Tống Thì Ngộ nhìn thời gian, "Em có đói bụng không?"
Kỷ Hân Hân lấy lại tinh thần: "Đúng là có chút đói bụng, lần trước anh nói sẽ mời em đi ăn nhà hàng Tây hương vị chính tông kia, hay là hôm nay đi qua đó đi?"
"Ừm, nghe em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!