Bởi vì nửa đêm bị cuộc điện thoại của Lệ Tiêu Hành gọi tỉnh nên lúc này Kỷ Phồn Âm đã không thể ngủ được nữa.
Cô bất đắc dĩ mặc cái áo ngủ bông vải rồi đi vào trong phòng khách uống chén nước.
Lệ Tiêu Hành chuyển khoản tới rất nhanh, vì nể tình anh ta luôn luôn giao tiền sảng khoái như vậy nên Kỷ Phồn Âm cũng quyết định tha thứ cho hành vi gọi điện lúc nửa đêm của anh ta.
Trong lúc mà cơn buồn ngủ tạm thời biến mất, Kỷ Phồn Âm nằm ở trên giường chơi điện thoại, đúng lúc trông thấy Trần Vân Thịnh chia sẻ một thông báo chính thức của đại học Lâm Hồ ở trong vòng bạn bè.
Kỷ Phồn Âm vừa ngáp vừa đọc, có lẽ ngày hôm đó trường học bọn họ sẽ tổ chức buổi triển lãm gì đó, cũng giống như trận bóng rổ trước kia là sẽ mời mấy cựu sinh viên nổi danh trở về tham gia hoạt động.
Cô lướt xuống cuối cùng, cũng không quá ngoài ý muốn nhìn thấy tên của Kỷ Hân Hân.
―― Kỷ Hân Hân đương nhiên cũng có thể coi là một trong những cựu sinh viên nổi danh gần đây, vừa hay cô ta cũng mới về nước, thời gian cũng rất vừa vặn.
Không biết người đi cùng cô ta sẽ là ai?
Bạch Trú và Tống Thì Ngộ có đánh nhau hay không?
Kỷ Phồn Âm mơ mơ màng màng like bài chia sẻ này của Trần Vân Thịnh, sau đó liền gục xuống giường tiếp tục ngủ thiếp đi.
Sáng ngày hôm sau cô tỉnh lại, liền nhận được lời mời của Trần Vân Thịnh.
Kỷ Phồn Âm đang nghỉ đông không muốn ra cửa, chỉ muốn biếng nhác ngồi ở trong nhà nên từ chối đối phương rất nhã nhặn, ở nhà vui sướng làm cá ướp muối qua ngày hôm sau.
Khác với Kỷ Phồn Âm, Kỷ Hân Hân từ sau khi về nước luôn rất là bận rộn.
Xét thấy cuộc gọi điện thoại lúc nửa đêm của mình cho Lệ Tiêu Hành dường như có chút tác dụng, vừa rạng sáng ngày hôm sau Kỷ Hân Hân đã mặc trên mình trang phục lộng lẫy đi gặp Lệ Tiêu Hành, tự tay làm điểm tâm cho anh ta, đi đến công ty, ở gần công ty ăn cơm trưa, buổi chiều lại đi đến bệnh viện.
"Vừa tới nơi này, liền nhớ lại tới rất nhiều chuyện lúc trước." Kỷ Hân Hân đẩy xe lăn cho Lệ Tiêu Hành, vừa đi vừa cảm khái, "Nhưng mà khi đó em mới học tiểu học, có một vài đoạn không nhớ rõ lắm."
"Anh đều nhớ hết." Lệ Tiêu Hành lạnh nhạt nói, "Lúc trước ở đó có đu dây, em bảo anh ngồi lên rồi đẩy."
"Chuyện này em cũng nhớ, " Kỷ Hân Hân nối liền câu nói của anh ta, "Lúc ấy em còn đẩy khá mạnh."
"... Em nói anh rất nhẹ, căn dặn anh ăn nhiều cơm, không được kén ăn." Lệ Tiêu Hành nhìn qua vị trí của vườn hoa nhỏ, "Nhưng lúc đó chỉ riêng việc ăn cơm thôi đối với anh cũng rất khó khăn."
Kỷ Hân Hân dừng bước lại, cô nhẹ nhàng đè lên hai bên bả vai Lệ Tiêu Hành an ủi anh: "Anh đã khôi phục rất nhiều, nói không chừng về sau có thể đứng lên bằng hai chân của mình? Đừng từ bỏ hi vọng, có được hay không?"
"Anh sẽ không bỏ rơi những thứ mà anh muốn." Lệ Tiêu Hành lạnh nhạt nói, "Cả thân thể này, và cả những thứ khác."
Trái tim Kỷ Hân Hân đập thình thịch.
Cô biết Lệ Tiêu Hành không dễ chọc, nhưng cô vẫn dám mạo hiểm tiếp cận anh ta, dẫn dụ, duy trì quan hệ, tất cả mấy thứ đó đều rất quan trọng.
Với Hải Vương mà nói, chuyện nguy hiểm nhất đương nhiên chính là lật xe.
Một Hải Vương ưu tú nhất định phải học được kỹ năng cơ bản, chính là chân đạp n chiếc thuyền nhưng vẫn có thể đi được gió êm sóng lặng.
Kỷ Hân Hân tưởng là mình đã học rất tốt rồi, nhưng khi đối mặt với Lệ Tiêu Hành cô ta vẫn thường thường cảm thấy bất an.
―― Về phần nguyên nhân, Kỷ Hân Hân quá là rõ ràng.
Cô có thể được Lệ Tiêu Hành để ý đến và thiên vị, tất cả đều bắt nguồn từ may mắn.
Lệ Tiêu Hành đúng là từng chạm mặt qua với cô ở trong bệnh viện, thế nhưng lúc Kỷ Hân Hân bệnh tật thần chí không rõ, người ở bên cạnh giúp Lệ Tiêu Hành thiếu chút nữa toàn thân tê liệt đi qua đoạn đường gian nan nhất, giúp anh thành công khỏe lại, chính là người thường xuyên đi cùng cha mẹ tới bệnh viện trông nom cô
- Kỷ Phồn Âm.
Mặc dù Kỷ Hân Hân đã nghĩ hết biện pháp để thay thế phần ân tình này trong lòng Lệ Tiêu Hành thành của mình, nhưng dù sao đó cũng không phải là sự thật, tâm tư Lệ Tiêu Hành lại thâm trầm như vậy, Kỷ Hân Hân đương nhiên là luôn lo sợ một ngày nào đó sẽ bị Lệ Tiêu Hành vạch trần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!