Kỷ Hân Hân đi xuống máy bay, lúc đứng cạnh băng chuyền hành lý đợi lấy hành lý mới mở điện thoại ra, cũng trực tiếp chuyển điện thoại di động thành chế độ yên lặng.
Sau khi mở máy, nhanh như chớp, vô số tin nhắn và thông báo như bài sơn đảo hải kêu lên vang đội trong điện thoại di động của cô.
Đại đa số tin nhắn là chúc cô thuận buồm xuôi gió, một phần hỏi thăm cô đã tới chưa, còn có một người nói anh ta đã ở bãi đỗ xe, khi nào cô đến thì gọi điện thoại liên lạc.
Kỳ thật lựa chọn đi đón cô có rất nhiều, người chủ động nói là muốn tới cũng rất nhiều, nhưng giữa những chọn lựa như vậy, vì để phòng ngừa xung đột cô cũng phải rất là tinh tế.
Kỷ Hân Hân biết cuộc sống của mình phải luôn đi trên một con đường rất nguy hiểm, không cẩn thận thì sẽ bị lật xe, nhưng qua nhiều năm như vậy, cô cũng đã quen với cái cảm giác du tẩu ở trong nguy hiểm này rồi.
―― Chính là loại cảm giác làm cho người ta muốn ngừng mà không ngừng được.
"Hành lý của cô là màu gì?" Bên cạnh, một người trẻ tuổi vừa mới làm quen với cô ở trên máy bay hỏi.
Kỷ Hân Hân ngẩng đầu, có chút ngượng ngùng cười cười: "Màu hồng, tôi có treo trên đó một tấm thẻ viết chữ 'Tiên nữ' đó."
"Tôi giúp cô lấy nhé, cô là con gái không thích hợp cầm vật nặng." Người trẻ tuổi lập tức tự đề cử mình.
Kỷ Hân Hân đã quen được người khác xum xoe đãi ngộ như vậy, cô nở một nụ cười ngọt ngào: "Cám ơn anh nha, lúc nãy gửi hành lý tôi còn không cẩn thận suýt nữa để rơi vào chân nữa đó."
Đối phương mặt đỏ tới mang tai liên tục xua tay: "Không sao không sao, giúp đỡ một tiểu thư xinh đẹp như vậy là chuyện nên làm mà."
"Không phải đâu, người đồng ý nhiệt tâm trợ giúp người khác như anh mới là hiếm có, không phải người nào cũng thiện lương được như anh đâu." Kỷ Hân Hân vén tóc qua tai rồi nói, "Một người đàn ông biết chăm sóc người khác hiện tại càng trân quý, quý hiếm hơn."
Mặt người tuổi trẻ càng đỏ hơn, anh ta nặng nề ho khan hai tiếng rồi dời ánh mắt đi chỗ khác.
―― Làm một người đàn ông rung động, quả thực là chuyện dễ dàng nhất trên thế giới này.
Huống chi cô còn có một khuôn mặt được trời ưu ái như thế, thanh thuần lại xán lạn, ai nhìn mà không thích?
Nhưng mà sau khi nói chuyện phiếm với đối phương ở trên máy bay, cô đã nắm giữ được phần nào gia cảnh của anh ta, anh ta là một người rất bình thường, khuôn mặt cũng chỉ dừng ở mức thanh tú, sau này không cần tiếp tục phát triển với anh ta nữa.
Dù sao cô hiện tại và lúc trước cũng đã không còn giống nhau, đã có thể chọn lựa con đường tốt cho mình đi rồi.
Kỷ Hân Hân cười cười, cúi đầu trả lời lại tin nhắn của mấy người khá là quan trọng, đặc biệt để Bạch Trú lại phía sau.
Cô biết một khi trả lời tin nhắn của Bạch Trú, cậu ta chắc chắn sẽ không nhịn được mà lập tức gọi điện thoại tới.
Nhưng vấn đề là, người Kỷ Hân Hân chọn để tới đón chính là Tống Thì Ngộ.
Ngừoi thứ nhất cô lựa chọn thật ra là Lệ Tiêu Hành, một người gần đây cư xử khá là khác thường, nhưng sau khi ám chỉ với Lệ Tiêu Hành thời gian chuyến bay đến, đối phương lại không có bất kỳ phản ứng gì, Kỷ Hân Hân đành phải chuyển sang lựa chọn khác là Tống Thì Ngộ.
"―― Thì Ngộ? Em đã đến rồi, đang đợi lấy hành lý, bên cạnh lối ra số năm." Kỷ Hân Hân gọi cho Tống Thì Ngộ, cô vẫn như bình thường trêu ghẹo Tống Thì Ngộ, "Anh còn ở bãi đỗ xe sao? Không đến đón em à?"
Giọng nói của Tống Thì Ngộ rất thấp: "Hân Hân, anh có một hội nghị nên đã bảo trợ lý tới đón em, anh ở trong xe chờ."
"Ừm..." Kỷ Hân Hân thất vọng nói, "Vậy anh cứ họp đi, lát nữa gặp."
"Bên ngoài lạnh lẽo, em nhớ cài kỹ áo khoác, chú ý giữ ấm tay." Tống Thì Ngộ căn dặn.
"Biết rồi." Kỷ Hân Hân cúp điện thoại, nỗi bất an bắt đầu từ mấy tháng trước lại tiếp tục hiện ra trong lòng.
Đáng lẽ Tống Thì Ngộ nên tới lối ra nghênh đón cô mới đúng!
Hội nghị không thể nào quan trọng hơn cô được.
"―― Kia có phải là vali của cô hay không?" Người trẻ tuổi đột nhiên chỉ vào băng chuyền rồi hỏi.
Bị cắt ngang suy nghĩ, Kỷ Hân Hân ngẩng đầu nhìn: "Ừm, chính là cái đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!