Lệ Tiêu Hành lợi hại thì lợi hại, nhưng Kỷ Phồn Âm cảm thấy mình vẫn có thể sống sót trong tình huống tuyệt địa.
Sau khi bắt tay với Lệ Tiêu Hành chính thức bắt đầu tiến hành một sự kiện quan trọng, Lệ Tiêu Hành mới nói: "Nhưng tôi đã xử lý Sầm Hướng Dương, anh ta sẽ không liên hệ với cô nữa."
Ngữ khí giống như là thông báo phát xuống một cái điều lệ quy định của công ty vậy.
Kỷ Phồn Âm suy tư một chút, cũng rất lý trí hỏi: "Vậy tổn thất của tôi thì ai bổ sung?"
"Tôi biết cô có thu phí tiêu chuẩn, " Mí mắt Lệ Tiêu Hành không nhấc lên một cái, "Từ thấp nhất đến cao nhất, tôi trả gấp bội."
"Được thôi." Mất một người, được một người đỉnh hơn, cũng được.
"Điều kiện tiên quyết là cô có thể làm được chuyện mà cô hứa hẹn." Lệ Tiêu Hành nói.
"Không thành vấn đề." Kỷ Phồn Âm nhìn đồng hồ đeo tay một cái, "Vừa hay tôi còn chưa ăn cơm chiều, Lệ tiên sinh thì sao?"
Lệ Tiêu Hành nhìn cô một cái.
Ánh mắt kia không có gì khác thường, nhưng Kỷ Phồn Âm từng diễn quá nhiều nhân vật, phỏng đoán quá nhiều hoạt động nội tâm, cô và Lệ Tiêu Hành nhìn nhau hai giây liền phát hiện người này hình như là có ý nghi ngờ cô.
"Tối nay tôi có thể bắt đầu dạy học." Cô giải thích.
Lệ Tiêu Hành an tĩnh một hồi, sau đó ra lệnh nâng tấm che lên.
"Tiên sinh?" Trợ lý hỏi.
"Đặt trước cơm tối cho hai người." Lệ Tiêu Hành dặn dò.
"Hiểu rồi ạ."
"Chuyển vào tài khoản cô ta bốn mươi vạn." Lệ Tiêu Hành còn nói.
Trợ lý lập tức chấn kinh một chút, sau đó mới chỉnh lại mắt kính của mình: "Vâng, tôi đã biết."
Kỷ Phồn Âm cảm thấy hôm nay lại có thể ăn chực một bữa cơm rồi.
Lấy được gấp đôi tiền lương, cô trực tiếp trả lại hai mươi vạn cho Sầm Hướng Dương, tiện thể còn nửa đùa nửa thật hỏi: "Sầm đạo diễn sẽ không đến tìm tôi gây phiền phức chứ?"
"Đó là vấn đề của chính cô." Lệ Tiêu Hành thờ ơ.
Kỷ Phồn Âm nhướng nhướng mày: "Nếu như tôi nhớ không lầm, là vì nhờ phúc của Lệ tiên sinh mà tôi mới đắc tội với Sầm đạo diễn?"
"'Công việc' của cô vốn nguy hiểm như vậy rồi."
Kỷ Phồn Âm sờ sờ cái cằm, không ngờ lại cảm thấy cái câu nói mà anh ta vừa nói có chút đạo lý.
Nếu như Sầm Hướng Dương liên lạc lại với cô... Vậy thì cô sẽ lấy cái bồn rau hẹ số ba ra làm lá chắn.
Mấy tên đàn ông đã bị thuần hóa đều dễ bị lừa gạt.
Nếu như không phải Kỷ Hân Hân vì quá thuận buồm xuôi gió nên đã vô tình khinh địch thì sau đó cô ta cũng sẽ không bị Sầm Hướng Dương lật xe như thế.
Nhưng mà rau hẹ số bốn và ba người trước đó không giống nhau, Kỷ Phồn Âm không cần ngụy trang ở trước mặt anh ta... Nói thẳng là cô cũng lười ngụy trang, ở trên xe trực tiếp đưa bảng câu hỏi điều tra cho anh ta nhìn: "Lệ tiên sinh cũng nên nhìn cái này chứ nhỉ? Có muốn điền một chút không?"
Lệ Tiêu Hành nhìn cũng không nhìn lấy một cái.
Trợ lý ngồi trước quay đầu lại đưa cho Kỷ Phồn Âm một tờ danh thiếp: "Những tài liệu tương quan xin gửi đến hòm thư của tôi, Kỷ Phồn Âm tiểu thư."
Kỷ Phồn Âm cầm danh thiếp của trợ lý lên nhìn, gửi bưu kiện đi đồng thời tiện thể thêm Wechat của trợ lý: "Vậy sau này có việc, tôi sẽ trực tiếp liên hệ với Phạm trợ lý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!