Buổi tối ngày thứ hai sau khi gặp mặt Tống Thì Ngộ, Kỷ Phồn Âm đeo kính mắt, ngồi trong nhà hoàn thiện bản kế hoạch kiếm tiền của mình.
Cả ngày hôm nay, Tống Thì Ngộ đều không gọi điện thoại tới, nhưng Kỷ Phồn Âm cũng không nóng nảy thắc mắc không biết con cá này liệu có mắc câu hay không.
Cô đánh dấu ngày sinh của Tống Thì Ngộ trên lịch ngày, đồng thời sắp xếp và chỉnh sửa tất cả những thứ liên quan tới người này.
Đơn giản mà nói, đây chính là tài liệu dành cho khách hàng quan trọng.
——Ba ngày sau đó, chính là sinh nhật của Tống Thì Ngộ.
Nói cách khác, chậm nhất điện thoại phải vang lên vào ngày mốt?
Sau khi hoàn thành công việc, Kỷ Phồn Âm nhìn lướt qua thời gian trên điện thoại di động, đã gần mười giờ rồi.
Cô tháo kính mắt màu xanh xuống, duỗi lưng một cái, chuẩn bị đắp mặt nạ chuẩn bị đi ngủ thì trên máy vi tính hiện ra một bảng nhỏ yêu cầu trò chuyện qua video đến từ Kỷ Hân Hân.
Chỉ trong ngắn ngủi vài giây đồng hồ, Kỷ Phồn Âm suýt nữa thì đã đóng máy tính lại.
Có một điều đáng lưu ý trong câu chuyện của Kỷ Phồn Âm chính là, thật ra Kỷ Hân Hân không hề giống như cha mẹ, bỏ rơi Kỷ Phồn Âm; mà hoàn toàn ngược lại, thái độ của cô ta dành cho Kỷ Phồn Âm vẫn luôn duy trì sự thân mật đúng mức.
Khi máy bay chở Kỷ Hân Hân vừa mới đáp xuống đất, Kỷ Phồn Âm là người đầu tiên nhận được điện thoại của cô ta.
Nghĩ nghĩ, Kỷ Hân Hân dù nói thế nào cũng là mật mã tài phú của mình, Kỷ Phồn Âm ngồi trở lại ghế, đồng ý nhận cuộc trò chuyện video.
Hai bên kết nối, mặt Kỷ Hân Hân nhanh chóng xuất hiện, cô ta ngồi ở bên cạnh cửa sổ sát đất rải đầy ánh nắng, mặc trên người một cái áo sơmi màu xám, cái màu sắc vốn bình thường ảm đạm ở trên người cô ta lại trở nên thật mềm mại, ngọt ngào.
"Chị gái, chị sắp ngủ sao?" Kỷ Hân Hân điều chỉnh cái tai nghe màu trắng, cười lên tiếng chào hỏi.
"Em gọi chậm thêm nửa phút nữa là chị không nhận rồi." Kỷ Phồn Âm uống một hớp nước, "Khí trời Paris tốt nhỉ."
"Đúng vậy, rất hiếm có." Kỷ Hân Hân nâng cằm lên, hồn nhiên mân mê bờ môi, "Vừa tới Paris được mấy ngày, em đã có chút hoài niệm ánh nắng ở nhà rồi."
"Ba năm còn rất dài." Kỷ Phồn Âm lười biếng nói.
Có lẽ vì thái độ của cô quá mức bình thản làm Kỷ Hân Hân sửng sốt một chút, sau đó mới hỏi: "Chị gái, tâm trạng chị có vẻ rất tốt, xảy ra chuyện tốt gì sao?"
Kỷ Phồn Âm lập lờ nói: "Nghĩ thông suốt một vài chuyện."
"Vậy à..." Kỷ Hân Hân rũ mắt trầm tư vài giây, "Chị gái, em muốn hỏi chị một việc, chị nghe xong có thể đừng tức giận được không?"
"Chuyện gì?"
"Em và Thì Ngộ hôm qua vừa mới gọi điện thoại, " Ánh mắt Kỷ Hân Hân có chút lấp lóe, cô ta cẩn thận từng li từng tí hỏi, "Anh ấy nói cho em biết một chuyện liên quan tới chị, kỳ thật đây cũng là nguyên nhân mà hôm nay em gọi điện thoại cho chị... em muốn nói lời xin lỗi với chị. Em trước đó... Cũng không biết là chị thích Thì Ngộ, nếu như em biết, ở trước mặt chị em đáng lẽ nên biểu hiện..."
Cô ta khó xử dừng lại một chút, giống như là nghĩ không ra nên dùng từ gì.
"... Tóm lại, chị, thật sự xin lỗi."
"Chị thích anh ta và anh ta thích em có xung đột gì vậy?" Kỷ Phồn Âm tựa lên cái ghế công thái học, thờ ơ hỏi, "Với lại vì chuyện gì mà em phải xin lỗi chị?"
Trong những nguyên do tạo nên bi kịch của "Kỷ Phồn Âm", ngoại trừ do chính bản thân cô nhu nhược, không biết cách cự tuyệt ra thì mấy tên đàn ông chẳng biết xấu hổ kia mới là kẻ cầm đầu, còn những người nhà chẳng quan tâm gì đến "Kỷ Phồn Âm" kia mặc dù không tính là vô tội, nhưng cũng không phải là lý do chính.
Vì sao Kỷ Hân Hân đột nhiên gọi cuộc điện thoại này tới nói xin lỗi, Kỷ Phồn Âm thực sự lười suy nghĩ nhiều.
Đám người này trước kia yêu hận tình cừu như thế nào cô đều mặc kệ, chỉ cần không trì hoãn việc cô kiếm tiền là được.
Kỷ Hân Hân vuốt ngực thở phào một cái, lộ ra nụ cười: "Chị không ngại thì quá tốt rồi, về sau em sẽ chú ý giữ khoảng cách với Thì Ngộ. Chị yên tâm, em sẽ không đồng ý với anh ấy đâu."
Kỷ Phồn Âm không trả lời, nghĩ thầm: Tống Thì Ngộ, thật là thảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!