Ngày hôm sau, Kỷ Hân Hân cũng gọi điện thoại cho Kỷ Phồn Âm.
"Chị, sinh nhật vui vẻ." Cô ta nói bằng giọng khá nũng nịu, "Em bận bịu quá, hiện tại mới có thể gọi điện thoại cho chị, xin lỗi chị nhé. Chị thì sao? Hôm nay có về nhà ăn sinh nhật với cha mẹ không?"
Kỷ Phồn Âm đang làm điểm tâm, cô đứng ở bên cửa sổ ánh nắng chiếu vào, lười biếng nói: "Em cũng sinh nhật vui vẻ."
―― Đồng thời không trả lời lại câu hỏi của Kỷ Hân Hân.
Nhưng Kỷ Hân Hân nghe xong cũng không thèm để ý, cô ta rất vui vẻ đáp lại một câu cám ơn, sau đó lại hỏi: "Những năm qua chúng ta đều tặng quà sinh nhật cho nhau, em tặng cho chị một món quà gửi về nhà đấy, có rảnh thì chị đi lấy nha."
Kỷ Phồn Âm: "..."
Cô cầm cái nồi suy tư một chút, phát hiện trước kia gia đình này đúng là từng có truyền thống này.
Đương nhiên, ngày trao đổi món quà là vào ngày sinh nhật của Kỷ Hân Hân, đó cũng là phần quà sinh nhật duy nhất mà Kỷ Phồn Âm có khả năng lấy được.
"Chị cũng chuẩn bị cho em sao? Em nhiều quà lắm, bây giờ còn chưa bóc hết." Kỷ Hân Hân mong đợi nói, "Rất muốn được nhìn thấy món quà năm nay chị tặng cho em."
"Không chuẩn bị." Kỷ Phồn Âm vô tình nói, "Em ở nước ngoài, chờ về nước chị sẽ tự tay tặng cho em."
"A... Vậy à." Kỷ Hân Hân trầm mặc vài giây đồng hồ, "Vậy từ giờ trở đi em sẽ rất là chờ mong."
"Còn hai tháng nữa em mới trở về." Ừm... Có thể sẽ quên, phải ghi vào bản ghi nhớ mới được.
―― Gà đẻ trứng trứng sinh gà, nên cũng phải đối xử với con gà đẻ trứng đó tốt một chút.
"Hai tháng rất nhanh đó." Kỷ Hân Hân nói, "Ví dụ như em mới rời khỏi được có một thời gian thôi mà đã cảm thấy chị đột nhiên thay đổi rất nhiều. Nếu như em không phải em của chị, cũng sẽ tưởng chị biến thành một người khác."
Kỷ Phồn Âm cười nhẹ một tiếng: "Lỡ như thật sự biến thành người khác thì sao?"
Kỷ Hân Hân cũng dùng phương thức nói đùa đáp lại: "Vậy... Em sẽ lập tức tới gặp cái người giả mạo thay thế chị của em."
Có tiếng bước chân sau lưng truyền đến.
Kỷ Phồn Âm quay đầu nhìn thoáng qua, nhìn thấy Bạch Trú đang ngáp to đi xuống lầu, dứt khoát kết thúc cuộc đối thoại: "Có việc, tắt đây."
Cuộc điện thoại giữa cô và Kỷ Hân Hân từ trước đến nay đều là cô tắt trước, Kỷ Hân Hân hình như cũng rất quen thuộc, sẽ không vì bị cô tắt đột ngột mà gọi lại.
"Gọi điện thoại với ai đấy?" Tinh thần Bạch Trú nhìn có chút không tốt.
"Người chúc mừng sinh nhật đó, em biết chị có rất nhiều bạn mà." Kỷ Phồn Âm nửa thật nửa đùa nói qua loa về vấn đề này, dùng điểm tâm ngăn chặn câu hỏi tiếp theo của Bạch Trú.
"Lệ Tiêu Hành có đến nữa không?" Bạch Trú đang ăn điểm tâm đột nhiên hỏi.
Kỷ Phồn Âm không biết nhiều lắm về Lệ Tiêu Hành, cô thuận miệng đáp: "Không."
Lệ Tiêu Hành không giống với tên rác rưởi không thể tái chế này. Anh ta là một trong tám người mà Kỷ Phồn Âm nhớ đến, anh ta cũng nằm trong danh sách những người coi "Kỷ Phồn Âm" như là thế thân, nhưng anh ta hình như cũng chỉ nói miệng là gia nhập vào "Tổ chức" này, chỉ gặp mặt "Kỷ Phồn Âm" có vài lần, số lần ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay.
Chuyện này cũng lại vừa vặn dẫn đến việc Kỷ Phồn Âm có rất ít thông tin về anh ta, thông tin có thể sử dụng đến cũng rất ít.
Tuy có hai điều mà Kỷ Phồn Âm có thể xác thực được chính là: Lệ Tiêu Hành có nhiều tiền, và, Kỷ Hân Hân rất thích Lệ Tiêu Hành..... Không, không thể nói là thích, phải nói là... cô ta đặc biệt trân quý Lệ Tiêu Hành.
Nếu nói địa vị của ai có thể so sánh được với Lệ Tiêu Hành thì hình như chỉ có Bạch Trú mà thôi.
Nghĩ tới đây, Kỷ Phồn Âm bèn nhìn nhìn nhóc tỳ ngu ngốc đối diện.
"Làm gì?" Bạch Trú ngoài mạnh trong yếu trừng mắt nhìn lại.
Kỷ Phồn Âm nín cười, ra hiệu chỉ vào khóe miệng cậu ta: "Sốt cà chua."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!