Mặc dù trùng tên trùng họ với "Kỷ Phồn Âm", nhưng sinh nhật Kỷ Phồn Âm lại chậm hơn hai tháng với sinh nhật đôi chị em song sinh này.
Cho nên ngày sinh trên hộ chiếu và thẻ căn cước với Kỷ Phồn Âm mà nói đều không có ý nghĩa gì cả.
Mặc dù như thế, sau khi mở máy trông thấy các phần mềm đều lần lượt gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật cho cô thì Kỷ Phồn Âm vẫn cảm thấy thương cho "Kỷ Phồn Âm".
Sinh đôi, có vẻ ngoài giống y như nhau, nhưng cuộc sống lại khác biệt lớn như vậy.
Thí dụ như tính cách, thí dụ như số phận.
Sau khi xem xong ký ức của nguyên thân, Kỷ Phồn Âm cũng hơi cảm thấy tiếc nuối cho cuộc đời cô gái này.
Cô ấy thật ra vô cùng, vô cùng thông minh, là người chỉ cần cầm sách giáo khoa để học mà không cần giáo viên giảng bài cũng hiểu được bài.
Lúc học tiểu học, cô ấy đã có thể xem hiểu tài liệu giảng dạy dùng cho các trường đại học.
Dùng mấy từ hiện tại ở trên mạng mà hình dung thì cô ấy không phải học bá, mà là học thần.
Đáng tiếc, Kỷ Hân Hân không có thiên phú như vậy.
Dù có cố gắng như thế nào cũng không thể chạm được đến trình độ đó, càng đừng đề cập tới việc vượt qua chị của mình, cho đến khi Kỷ Hân Hân rơi vào một trận bệnh nặng kia.
Trước khi Kỷ Phồn Âm xuyên tới, vì có chút hiếu kì với phương thức vận chuyển đầu óc của học thần, nên cô cũng muốn thử xem.
Cô giữ lại được cho mình kỹ năng diễn xuất thành thạo, nhưng kiến thức về tài liệu giảng dạy đại học và nghiên cứu luận văn khoa học thì không còn chút nào.
Nếu như "Kỷ Phồn Âm" có thể kiên cường thêm một chút nữa thôi, dù chỉ tiếp tục đi theo con đường học tập này, không bị người bên ngoài quấy nhiễu thì kết cục của cô ấy sẽ hoàn toàn khác biệt.
Thế giới ác ý với mình, mình cũng có thể lấy dũng khí để dựng thẳng ngón giữa lại với thế giới.
"Kỷ Phồn Âm, sinh nhật vui vẻ." Kỷ Phồn Âm tự nhủ, đóng các app ngân hàng, và các giao diện tin nhắn lại, chuyển sang xem các tin nhắn khác.
――Nói đến thì dòng tin nhắn cực chân thành nhất chính là tin nhắn do chính tay quản lý ngân hàng gửi tới.
Haizz, ai bảo cô là khách hàng lớn, tiền tiết kiệm quản lý tài sản siêu khổng lồ cơ chứ.
Trong Wechat cũng rải rác mấy tin nhắn, tin nhắn của Trần Vân Thịnh cũng thình lình ngay ở trong đó.
Là người mà khi ăn cơm nhất định sẽ ăn đồ mình thích trước, Kỷ Phồn Âm lập tức ấn mở khung chat với cậu ta ra.
Trần Vân Thịnh gửi rất nhiều tin nhắn, cái xa nhất là vào khoảng mười mấy tiếng trước: [ Hôm nay là sinh nhật của chị đúng không? Sinh nhật vui vẻ! Chị tổ chức sinh nhật ở bên ngoài sao? Hay là hôm nay chị cũng bận việc? ]
Sau đó mười lăm phút, cậu ta lại gửi một tin nhắn khá dài giải thích là mình đã đi tìm học trưởng để hỏi sinh nhật của cô, hi vọng cô không cảm thấy bị mạo phạm, cũng thành khẩn nói năm mươi chữ xin lỗi.
―― Có lẽ là vì thấy cô chưa trả lời lại nên càng căng thẳng.
Mấy tiếng sau là gửi một tin nhưng đã rút lại.
Cuối cùng có lẽ là tin nhắn một giờ trước, cậu ta hỏi: [ Ngày hôm nay sắp hết rồi. Tâm trạng của chị không tốt sao? Hi vọng vào ngày sinh nhật chị có thể thật vui vẻ, lúc em ngủ sẽ không tắt điện thoại, có việc thì có thể gọi điện thoại cho em, em luôn ở đây. ]
Kỷ Phồn Âm vuốt nhẹ rìa điện thoại.
Tâm trạng của cô lúc này có thể nói là vừa tốt vừa không tốt.
Nhưng mà đây dù sao cũng là người bạn duy nhất hôm nay chúc cô sinh nhật vui vẻ.
Cha mẹ Kỷ gia thì như chết rồi vậy, không một tin nhắn nào gửi tới, nghĩ đến chuyện Kỷ gia luôn tổ chức sinh nhật cho đôi sinh đôi vào ngày của Kỷ Hân Hân thì chuyện này cũng không kỳ quái.
Kỷ Phồn Âm gửi lại tin nhắn cho Trần Vân Thịnh: [ Hôm nay bề bộn nhiều việc, không phải là chị cố ý không để ý tới em đâu. Cám ơn em đã chúc phúc, ngủ ngon. ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!