Một khi khách hàng ngã bệnh thì toàn bộ quá trình làm việc cũng dần trở nên nhẹ nhõm và đơn giản hơn.
Sau khi uống thuốc, Bạch Trú không chịu trở về phòng, còn ghế sô pha kéo tới vị trí gần cửa phòng bếp, nằm ở phía trên, co lại thành một cục, đắp một cái chăn lên nhìn Kỷ Phồn Âm nấu cháo.
Kỷ Phồn Âm cảm thấy cháo thật là vạn năng.
Dù Tống Thì Ngộ phát sốt, hay là Bạch Trú đau bụng thì cũng chỉ cần dùng một nồi cháo, tác dụng đều không khác mấy.
Sau khi cho thêm chút hoa trứng và một chút muối vào rồi múc cháo ra, trong đầu Kỷ Phồn Âm không khỏi suy nghĩ đến một hình ảnh: Trú Trú húp cháo.
Bạch Trú đang đắp chăn, lúc thấy cô bưng cháo đến, hai cánh tay vừa muốn vươn ra thì lại nhét trở lại trong chăn, mắt lom lom nhìn Kỷ Phồn Âm: "Chị."
"Tay cũng đau à?"
"Đau." Bạch Trú mắt không chớp nói dối.
Kỷ Phồn Âm bất đắc dĩ đặt nồi xuống: "Nóng lắm, để nguội một chút rồi ăn tiếp."
Cô dành thời gian suy tư một chút, không biết Kỷ Hân Hân có thể bao dung được như vậy hay không.
Ừm... chắc là có.
Những người từng chơi qua trò chơi Ất nữ công lược thì đều phải biết, sinh bệnh là một điểm vô cùng quan trọng ―― người lúc sinh bệnh từ thân thể đến tâm linh đều trở nên yếu ớt, chăm sóc bọn họ lúc này sẽ dễ thu hoạch được độ thiện cảm.
Mặc dù Kỷ Phồn Âm không muốn thu hoạch độ thiện cảm của Bạch Trú cho lắm.
"..." Bạch Trú nhìn cái bát bị bỏ lên trên bàn trầm mặc vài giây đồng hồ, đột nhiên nghiêm mặt nói, "Kỷ Phồn Âm, đây là yêu cầu của tôi, cô đã nhận tiền thì phải thỏa mãn yêu cầu của tôi."
Kỷ Phồn Âm rất bất đắc dĩ: "Vừa mới ra nồi, rất nóng đó, lát nữa chị sẽ múc cho em ăn, có được hay không?"
Bạch Trú tức giận quay mặt sang một bên.
Chờ cháo nóng nguội đi một chút, Kỷ Phồn Âm thật sự múc cho Bạch Trú từng muỗng từng muỗng một, thuận lợi dỗ thằng nhóc tỳ nghịch ngợm này ngoan ngoãn trở lại, sau đó mới vào trong phòng bếp ăn một phần cơm trưa khác đã được giữ ấm của mình. Thế là xong bữa trưa.
―― Dù sao Bạch Trú cũng đang đau bụng không thể ăn thịt được.
Hôm nay lại là một ngày ăn trực, còn được trả tiền lương hậu hĩnh.....
Bạch Trú nhìn cao và khỏe, giống như là bách độc bất xâm, kết quả lúc sinh bệnh chẳng những vô cùng thích nũng nịu, lại còn là một tên cuồng dính người, đã vậy còn bị bệnh lâu hơn bình thường.
Suốt một tuần đi chơi, đến tận ngày thứ ba, bệnh đau bụng của cậu ta mặc dù đã bớt đi, nhưng vẫn ăn không vô, cũng không có chút tinh thần nào.
Bấm ngón tay tính toán, ngày thứ tư chính là sinh nhật của Kỷ Hân Hân.
Mấy ngày nay, Kỷ Phồn Âm an an ổn ổn làm một nhân viên quét dọn, nấu cơm cao cấp, ngoại trừ chăm sóc Bạch Trú thì chẳng hề làm gì cả.
Đương nhiên, trong quá trình này cũng sẽ không quên đóng vai.
Theo thường lệ đút cho Bạch Trú ăn xong cơm tối, Bạch Trú đột nhiên gọi cô lại: "Ngày mai sẽ là sinh nhật của chị."
"Đúng, " Kỷ Phồn Âm chất chén dĩa trên bàn thành một đống, vui vẻ nói, "Cho nên trước ngày mai, em nhất định phải khỏe lại, nếu không việc chúng ta đi đến nơi này sẽ không có ý nghĩa gì nữa."
"Vậy ngày mai... chị có thể thuộc về mình em được không?"
"Đương nhiên, tất cả đều thuộc về em, " Kỷ Phồn Âm gảy nhẹ mái tóc cắt ngang trán của thiếu niên, "Chị đã đồng ý cùng em đi du lịch rồi mà."
Nhưng mà cũng không biết điện thoại Kỷ Hân Hân ngày mai có bị phát nổ hay không nữa.
"Hơn nữa căn cứ vào múi giờ này thì hiện tại đã là sinh nhật của chị rồi đó." Kỷ Phồn Âm nháy mắt với Bạch Trú mấy cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!