Chương 36: (Vô Đề)

"Nhưng em vẫn còn đang đi học, " Kỷ Phồn Âm bật cười, "Hơn nữa nhà em lại ở rất xa, về sau sẽ có rất nhiều chuyện thay đổi, chúng ta mới hiện tại mà đã muốn quyết định chuyện về sau rồi sao?"

―― Hơn nữa không phải Bạch Trú đó giờ đều rất khinh thường việc coi cô thành một người yêu luyện tập hay sao?

Nếu nói vị khách hàng nào mạnh miệng nhất trong số khách hàng thì chắc chắn là Bạch Trú.

"Em hiện tại chỉ muốn một đáp án." Bạch Trú nắm chặt nắm đấm, "Em muốn nghe câu trả lời thực sự của chị."

Kỷ Phồn Âm mà trả lời thì đương nhiên là không thể nào.

Nhưng mà Kỷ Hân Hân mà trả lời...

Kỷ Phồn Âm rũ mắt suy tư một chút, lúc ngẩng đầu lên vẫn nở một nụ cười: "Chị hiểu rồi. Mặc dù còn có rất nhiều chuyện hiện tại không giải quyết được, nhưng chị hứa với em, chờ đến ngày sinh nhật hai mươi mốt tuổi của em, chị nhất định sẽ nói cho em biết quyết định của chị, có được hay không?"

Bạch Trú nhìn còn có vẻ không hài lòng, mím chặt môi.

"Trước đó, chị muốn thấy Trú Trú trưởng thành, là một người có trách nhiệm, có thể dựa dẫm cả đời." Kỷ Phồn Âm nói, "Chị biết em sẽ không làm chị thất vọng."

Cô mỉm cười trấn an Bạch Trú, trong lòng cũng không quá lo lắng Bạch Trú sẽ trở mặt.

Đối mặt với "Kỷ Hân Hân" nhẹ nhàng như vậy, Bạch Trú có lẽ sẽ không tức giận nổi.

Quả nhiên, Bạch Trú chỉ hừ một tiếng rồi quay đầu đi, sau đó ngáp một cái dưới những tia nắng sáng sớm: "Em buồn ngủ rồi."

Kỷ Phồn Âm còn chưa kịp nói "Trở về ngủ đi", Bạch Trú đã xê dịch sang bên cạnh, trực tiếp đặt đầu lên trên đùi cô.

"Em ngủ một lát, " Bạch Trú nhắm mắt lại, dùng giọng mũi nói, "Hơn nửa giờ sau chị nhớ đánh thức em, chúng ta đi về nghỉ."

Kỷ Phồn Âm: "..." Trở về thì cũng đi ngủ thôi, ngủ ở chỗ này trước nửa giờ thì có ý nghĩa gì?

Nhưng mặc kệ là Bạch Trú có thật sự ngủ hay không hay chỉ là giả bộ hiện tại cậu ta đã dùng cái mũ che mặt lại, giống như quyết tâm muốn ngủ ở chỗ này rồi.

Kỷ Phồn Âm chỉ nhìn thời gian, chuẩn bị sẽ cùng Bạch Trú tiếp tục ở chỗ này tiêu hao hơn nửa giờ.

Cũng may phong cảnh ở đây không tệ, lúc Bạch Trú không nói lời nào, Kỷ Phồn Âm cũng hoàn toàn có thể tự thỏa mãn, cứ như mình tới đây để du lịch giải sầu thật vậy.

Qua mười mấy phút, giữa tiếng sóng biển xa xôi, tiếng hít thở của Bạch Trú dần dần trở nên an bình.

―― Không ngờ cậu ta cũng có thể ngủ được ở một nơi như vậy.

Kỷ Phồn Âm rủ xuống nhìn non nửa khuôn mặt Bạch Trú lộ ra dưới cái mũ, là một phần góc mặt sắc bén tuấn mỹ, chỉ thuộc về một người thiếu niên.

Nếu như là một cô gái bình thường, đối mặt với hình ảnh này, chắc chắn hươu con trong lòng sẽ chạy loạn nhịp, tim đập chân run một hồi.

Nhưng nội tâm Kỷ Phồn Âm không có chút dao động nào, thậm chí còn cảm thấy chân hơi tê.

Trong lúc chờ đợi, Kỷ Phồn Âm nghe được sau lưng truyền đến tiếng bước chân và tiếng gì đó nhìn như tiếng bánh xe lăn trên mặt đất cùng một vài giọng nói.

Kỷ Phồn Âm tò mò quay đầu lại nhìn, phát hiện là hai người.

―― Trong đó có một người đàn ông ngồi ở trên xe lăn, một người khác giống như là thư ký hoặc là trợ lý giúp anh ta đẩy xe lăn.

Người trợ lý kia vừa nhìn đã biết là người châu Á, nhưng mặt của người đàn ông ngồi trên xe lăn thì lại không dễ phân biệt như vậy, giống như là con lai, lại giống như là một người ngoại quốc có sắc mặt tương đối nhu hòa.

Làn da của anh ta rất trắng, là kiểu trắng bệch có vẻ không mấy khỏe mạnh, trên mặt không lộ vẻ gì, con mắt hơi buông thõng, lúc này nhìn anh ta thực sự giống như là một con rối không có sự sống, tinh mỹ tuyệt luân.

Có lẽ là một người có tiền, đau khổ vì còn trẻ mà đã sinh bệnh bị thương nên mới ra ngoài giải sầu?

Kỷ Phồn Âm nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn vào người trợ lý kia, im lặng cười cười với đối phương, ngón tay ra hiệu im lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!