Thời tiết Hi Lạp rất tốt, lúc máy bay đáp xuống đất trời mới tờ mờ sáng, bầu không khí sảng khoái lạ thường..... Nhưng Kỷ Phồn Âm không ôm tâm thế đi du lịch, cô phải đi công tác.
Bạch Trú không ở khách sạn, ở chỗ này, nhà cậu ta có một căn hộ nghỉ phép chuyên dụng, bình thường để đó không dùng thì cho người ta quản lý, đến lúc cần nghỉ phép thì sẽ đi qua ở vài ngày, có thể nói là một hành vi vô cùng xa xỉ.
Nhưng với một số ít người mà nói, đây chỉ là chuyện thường ngày.
Những chuyện khiến Bạch Trú không thoải mái, ngột ngạt xảy ra ở trong phòng chờ máy bay, lập tức tiêu tan không còn sót lại một chút nào khi cậu ta vừa giẫm chân lên đất Hi Lạp, cậu ta đến chỗ ở xong liền tiện tay cất hành lý đi, nở nụ cười thật tươi: "Chị, em dẫn chị đi chỗ này."
Kỷ Phồn Âm đánh giá căn phòng: "Ngồi máy bay lâu như vậy, em hình như còn chưa có ngủ, có muốn nghỉ ngơi một chút hay không?"
Do hai bên chênh lệch giờ giấc nên lúc đến đây mới vừa sang bình minh, hiện tại trời còn chưa sáng rõ, đáng lẽ nên đi ngủ đến khi trời đủ sáng mới đúng.
"Em không mệt." Bạch Trú cầm một chuỗi chìa khoá được đặt ở trên tủ giày, thần thái rực rỡ nói, "Đi thôi, đó là lý do mà em thích tới Hi Lạp đó."
Kỷ Phồn Âm thật ra hơi mệt, cô không thích đi máy bay lắm.
Nhưng mà khách hàng tràn đầy phấn khởi như thế, Kỷ Phồn Âm đương nhiên chỉ có thể đẩy vali vào bên trong bất đắc dĩ cười một tiếng, đi theo Bạch Trú đi ra cửa.
Lúc ở trên máy bay, Kỷ Phồn Âm đã nhìn thấy qua biển Aegean màu xanh thẳm bên dưới.
Từ trong phòng đi ra, đập vào mặt chính là khí tức ẩm ướt của gió biển.
Tháng mười nhiệt độ không khí ở đảo Santorini là khoảng hai mươi độ, cũng là nhiệt độ mà Kỷ Phồn Âm thích nhất.
Nhà nghỉ dưỡng của Bạch Trú ở điểm cao nhất hòn đảo, từ cổng vườn hoa nhìn hướng xuống sẽ có thể quan sát được cả tòa thành thị và eo biển Aegean.
Phía trên biển bao phủ một tầng sương mù mông lung, nhìn không rõ lắm.
Bạch Trú tìm tìm gì đó ở cửa ra vào, sau đó lấy một cái xe đạp hẳn là đã sớm có người chuẩn bị ở nơi đó, vỗ vỗ vào chỗ ngồi phía sau: "Em chở chị qua đó."
Kỷ Phồn Âm: "..." Lần cuối cùng cô ngồi xe đạp của một cậu thanh niên đèo hình như đã là chuyện của mười năm trước.
"Nhanh lên!" Cưỡi trên xe đạp, Bạch Trú thúc giục nói, "Sắp đến giờ rồi."
Kỷ Phồn Âm đề váy bên cạnh ngồi vào đằng sau xe đạp, bất đắc dĩ lại nhu hòa nhắc nhở cậu: "Em nhớ đi chậm một chút nha."
Đảo Santorini không phải là nơi thích hợp cho phương tiện giao thông cỡ lớn chạy, đầu tiên là vì nó là một hòn đảo có địa thế kém, tiếp theo là có nhiều đường mòn, xe đạp mặc dù có thể dễ dàng di chuyển ở đây, nhưng cũng có một khuyết điểm chính là... rất xóc.
Bạch Trú giẫm lên bàn đạp: "Chị, nếu như chị sợ thì có thể ôm... ôm chặt lấy em."
Cậu ta nói đến đây thì đột nhiên lắp bắp, đến cả đầu cũng không dám quay lại.
Kỷ Phồn Âm chế nhạo: "Trú Trú của chúng ta xấu hổ à?"
Bạch Trú có tật giật mình, nhìn trái nhìn phải như sợ bị người khác nghe thấy, vì muốn tránh né sự xấu hổ, cậu ta bỗng nhiên đạp một cước xuống, xe đạp giống như mũi tên chở hai người lao vùn vụt ra ngoài.
Không hề chuẩn bị sẵn tâm lý, Kỷ Phồn Âm phải tóm lấy đệm xe đạp mới có thể duy trì thân thể cân bằng không bị ngã: "..." Nếu như té thì nhất định phải thêm vào mục chi phí tai nạn lao động.
Trên đường ngõ nhỏ quanh co khúc khuỷu là gạch đá gập ghềnh và bậc thang lên xuống, Bạch Trú mạnh mẽ lái xe đạp đi qua, thần cản giết thần, phật cản giết phật, Kỷ Phồn Âm ngồi ở phía sau cảm giác giống như là đang ở trong rạp chiếu phim 4D tự trải nghiệm một bộ phim bom tấn Hollywood rượt đuổi kịch tính.
Nhưng mà chỉ ít phút, túi dạ dày của cô đã bắt đầu kháng nghị với sự đối đãi thô bạo này.
"Còn bao lâu nữa mới đến?" Kỷ Phồn Âm có chút khó chịu, không nhịn được hỏi Bạch Trú.
Bạch Trú đang phóng nhanh như điện chớp, đã vậy còn ngược hướng gió nên có lẽ cũng không có nghe thấy.
Kỷ Phồn Âm giật nhẹ áo sơmi Bạch Trú: "Trú Trú."
Bạch Trú "A?" quay đầu lại nhìn cô, lúc đối diện với tầm mắt của cô đột nhiên két một tiếng nắm chặt phanh lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!