Trước kia Kỷ Phồn Âm cũng thường đi công tác, mặc dù mỗi lần đi công tác đều có trợ lý giúp cô thu dọn hành lý, nhưng vì đã đi quá nhiều nên tự cô cũng có kha khá kinh nghiệm, vì vậy mà cô thu thập xong hành lý một tuần và một vài bọc nhỏ tùy thân rất là nhanh chóng.
Dược vật khẩn cấp thì không cần phải nói, phun cay bảo hộ dùng để phòng thân càng không thể thiếu.
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Phồn Âm đón xe đi đến cơ quan du lịch, thuận lợi lấy được hộ chiếu, lúc đến sân bay còn tưởng rằng phải tự cầm thẻ tìm đường lên máy bay, kết quả Bạch Trú lại gọi điện thoại cho cô bảo cô đi vào gần cửa số 13.
Kỷ Phồn Âm cảm thấy có lẽ là sẽ có em trai trợ lý nào đó xuất hiện, kết quả cô đứng ở cửa số 13 đợi mấy phút, sau khi cự tuyệt hai nhóm người hảo tâm hỏi thăm cô có gì cần trợ giúp hay không thì mới thấy Bạch Trú võ trang đầy đủ đi đến.
Vừa mới phát hiện lại có người tiếp cận, Kỷ Phồn Âm vốn định ngẩng đầu thờ ơ nói lời từ chối, kết quả vừa nhấc mắt lên đã nhìn thấy một con mắt có chút quen thuộc.
Người trước mắt cao lớn, đeo một cái khẩu trang màu đen và mũ lưỡi trai cũng màu đen, trên vai đeo một cái túi du lịch cũng màu đen luôn, thân hình thẳng tắp, nhìn giống như là minh tinh ở đâu đi lạc vậy.
Không phải Bạch Trú thì là ai chứ?
Kỷ Phồn Âm bình tĩnh đẩy kính râm: "Tôi có thể tự tìm đường mà."
Bạch Trú giống như là không nghe thấy cô đang nói gì, hất đầu một cái: "Đi theo tôi."
Cậu ta trực tiếp quay đầu rời đi, đường kia nhìn cũng không phải là chỗ đóng dấu thẻ lên máy bay tự phục vụ.
Kỷ Phồn Âm kéo vali không xa không gần đi ở đằng sau Bạch Trú, cách cậu ta khoảng mấy mét, nhìn hai người cũng không giống như là quen biết, kiểu như chỉ là vừa vặn tiện đường mà thôi.
Đi một lát, Bạch Trú dừng lại quay đầu lại nhìn cô một cái.
Khoảng cách giữa hai người có thể đủ để cho một cái xe buýt cỡ trung nhét vào.
Chênh lệch tận mấy mét, mà Kỷ Phồn Âm vẫn nghe thấy được miệng Bạch Trú phát ra một tiếng "hừ" .
Nhưng Bạch Trú cũng không có nói cái gì, cậu ta lại tiếp tục cất bước xuyên qua phi trường dòng người bận rộn qua lại, đến một chỗ lối vào không có người nào.
Kỷ Phồn Âm ở phía sau vừa nhìn đánh dấu cửa vào, quả nhiên là con đường dành cho khách quý ít người có thể sử dụng.
Bạch Trú đi vào xong, quay lại hất cằm, ra hiệu với nhân viên: "Cô ấy đi cùng tôi."
Kỷ Phồn Âm đột nhiên hoài nghi trí nhớ của mình, thế là cô bỏ ra hai giây hồi tưởng lại chuyện hôm trước.
Cô xác định chắc chắn là lúc ấy Bạch Trú đã chủ động nói là "Toàn bộ hành trình phải giữ bí mật, không thể để cho bất luận người nào biết" .
Với cái biện pháp giữ bí mật này của cậu ta, chỉ sợ là không an toàn lắm.
Cũng may là không có người nào đi theo chụp lén nhất cử nhất động của Bạch tiểu thiếu gia.
Kỷ Phồn Âm bước vào con đường dành cho khách quý, phát hiện ánh mắt nhân viên phục vụ lúc nhìn cô có một chút tò mò.
Mà khi Kỷ Phồn Âm nhìn sang thì đối phương lại ngượng ngùng cười cười: "Xin lỗi cô, bởi vì đây là lần đầu tiên Bạch tiên sinh dẫn người đi cùng máy bay tư nhân của cậu ấy, cho nên tôi mới hơi kinh ngạc."
―― Máy bay tư nhân.
Kỷ Phồn Âm biết Bạch gia có rất nhiều tiền, Bạch Trú cũng có rất nhiều tiền, cậu ta có thể đi một cái xe máy mấy trăm vạn, một mình ở trong một căn nhà mấy trăm mét vuông, nhưng cụ thể có nhiều tiền đến cỡ nào thì đến bây giờ cô mới có chút khái niệm.
Bởi vì người có tiền chân chính chắc là đều sẽ có máy bay tư nhân của mình.
Cũng may đây cũng không phải là lần đầu tiên Kỷ Phồn Âm ngồi máy bay tư nhân, cho nên nghe xong cũng không quan tâm mà còn vô cùng bình tĩnh, lúc vào trong khoang máy ngồi xuống ghế liền bắt đầu mở Weibo ra giết thời gian.
Chưa tới giờ làm việc, nên tranh thủ thời gian mò một vài con cá chứ nhỉ.
Bạch Trú cởi khẩu trang ra, khó chịu bảo cô: "Đưa điện thoại cho tôi."
Kỷ Phồn Âm nhìn đồng hồ, bất vi sở động: "Còn chưa tới mười hai giờ mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!