"... Kỷ Phồn Âm, chúng ta nói chuyện đi." Tống Thì Ngộ xoa thái dương, "Tất cả mọi chuyện không thể nói trước kia, bây giờ chúng ta đều nên nói rõ."
Kỷ Phồn Âm nghiêng đầu nhìn anh ta một cái, đùa cợt cười nói: "Tống Thì Ngộ, anh vẫn chưa rõ sao? Kỷ Phồn Âm mà anh muốn nói chuyện đã chết rồi."
Thật sự chết rồi.
"Kỷ Phồn Âm" đứng ở chỗ này chưa từng thích Tống Thì Ngộ.
"Lý do thích anh? Thời gian? Thời cơ?" Kỷ Phồn Âm nhẹ nhàng hỏi anh ta, "Đây chẳng qua chỉ là cảm xúc trong phút chốc, cho dù đột nhiên biến mất, hay dời sang những người khác thì cũng không hề kỳ quái?"
Giọng nói của cô mặc dù rất nhẹ, nhưng một lời một từ đều sắc bén giống như là con dao được tôi luyện trên lửa độc, hung ác đâm vào trong ngực Tống Thì Ngộ.
"... Vậy bây giờ cô thích Bạch Trú hay là thằng nhóc chơi bóng rổ kia?" Tống Thì Ngộ trầm mặc hồi lâu, thấp giọng hỏi, "Tình yêu của cô rẻ tiền thật."
Đáp lại đánh giá của Tống Thì Ngộ, Kỷ Phồn Âm lơ đễnh nở nụ cười: "Đúng vậy, nói không thích thì có thể không thích, phụ nữ luôn vô tình như thế."
Cô tiêu sái phẩy tay với Tống Thì Ngộ, đang muốn quay đầu rời đi, đột nhiên lại nhớ tới một chuyện, dừng lại: "Đúng rồi Tống đại thiếu."
Tống Thì Ngộ giương mắt nhìn cô chờ đợi câu nói, ánh mắt kia đen kịt hơn cả mực.
"Nếu như anh có người yêu hoặc là chuẩn bị đính hôn kết hôn thì nhớ nói cho tôi biết một tiếng." Kỷ Phồn Âm nghiêm túc cảnh cáo anh ta, "Nếu không có thể gây nên tổn thất cho anh đấy."
Nếu như Tống Thì Ngộ và Trần Vân San trở thành hôn thê, thì chính là hai người có quan hệ ký kết hợp pháp, Kỷ Phồn Âm tuyệt đối sẽ không chen chân vào giữa bọn họ.
Trần Vân San và Kỷ Hân Hân không hề giống nhau.
Nghe xong Kỷ Phồn Âm nói, Tống Thì Ngộ đột nhiên bật cười: "Rốt cuộc thì cô vẫn đố kị."
Kỷ Phồn Âm: "..." Mấy tên đàn ông có đôi khi còn nghĩ nhiều hơn cả phụ nữ.
Tâm trạng của Tống Thì Ngộ đột nhiên có vẻ tốt hơn, anh ta đặt áo khoác lên trên khuỷu tay rồi đi ra ngoài: "Đi thôi, tôi đưa cô về."
"Tôi đón xe, không cần phiền anh." Kỷ Phồn Âm lập tức cự tuyệt.
Nhìn nụ cười trên mặt Tống Thì Ngộ, thấy anh ta dường như còn muốn nói cái gì đó, Kỷ Phồn Âm dứt khoát tìm chủ đề khác để chặn miệng của anh ta: "Em gái tôi sẽ trở về vào Giáng Sinh."
Nụ cười trên mặt Tống Thì Ngộ quả nhiên cứng ngắc lại một chút.
Kỷ Phồn Âm qua loa phẩy tay với anh ta: "Thay vì lãng phí thời gian đắn đo là tôi đố kị hay là không đố kị, có thích hay là không thích, không bằng ngẫm lại khả năng có thể sẽ có thêm nhiều tình địch đi."
Không bằng nói, tình địch chắc chắn sẽ gia tăng.
Chỉ là lần này có ai đi theo Kỷ Hân Hân về nước hay không mới là vấn đề.
Buổi tối trên xe về nhà, Kỷ Phồn Âm nâng cằm lên nghĩ một hồi, cảm thấy khả năng này không quá là lớn.
Nhưng bởi vì trong trí nhớ của cô về "Tương lai", Kỷ Hân Hân từ khi đi đến nước Pháp du học cũng chỉ trở về có hai lần, cả hai đều là vào đợt nghỉ hè.
Ngày nghỉ Giáng Sinh, Kỷ Hân Hân vốn không trở về.
Nhưng vì "Kỷ Phồn Âm" có biến hóa lớn như vậy nên tương lai có chỗ thay đổi cũng rất bình thường.
Dù sao Kỷ Phồn Âm cũng không muốn bị cầm tù lại bởi vì những thứ rác rưởi không thể tái chế đó.....
Tống Thì Ngộ cảm thấy Kỷ Phồn Âm chỉ mạnh miệng mà thôi.
Nhưng anh ta lại cảm thấy cô gái mạnh miệng này không hề làm cho anh ta phản cảm, mà không biết thế nào lại còn làm cho anh ta vui vẻ.
So với lúc trước, Kỷ Phồn Âm có mị lực, có tự tin, có năng lực hơn hẳn, nhưng cô ta vẫn để tâm anh và người khác có quan hệ như thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!