Vận khí của Sầm Hướng Dương không tốt lắm.
Khi anh quyết định gọi điện thoại cho Kỷ Phồn Âm, Kỷ Phồn Âm lại đang chơi game với Bạch Trú.
Kỷ Phồn Âm cảm thấy bảng câu hỏi trước đó mình điều tra quả nhiên vẫn không quá hoàn thiện, ví dụ như trong đó không có bao gồm trình độ chơi game của Kỷ Hân Hân.
Khi Kỷ Phồn Âm cùng Bạch Trú chơi xong một ván ăn gà* (đại khái là chiến thắng trò chơi), Bạch Trú trầm mặc một lát.
Cậu ta nói: "Trình độ chơi game của chị không phải như vậy."
Kỷ Phồn Âm mới đột nhiên hiểu ra.
Chơi ngu cũng là một loại năng lực quan trọng, nếu không làm sao có thể giúp khách hàng trải nghiệm kh. oái c. ảm gánh người khác chứ?
Kỷ Phồn Âm cảm thấy đây là sơ xuất trong công việc, liền quyết định giảm một nửa thời gian chơi trò chơi thời gian này cho Bạch Trú.
Gần đây Bạch Trú giống như thay đổi từ một thiếu niên hăng hái thành một game thủ, lúc nào cũng gọi Kỷ Phồn Âm đến nhà chơi game nấu cơm ăn cơm, xong việc thì Kỷ Phồn Âm liền đi.
Chỉ là trước kia đều là Bạch Trú chơi game Kỷ Phồn Âm nấu cơm, hôm nay thì lại là hai người cùng nhau chơi game.
Kỷ Phồn Âm cảm thấy mình giống như đã biến thành một bảo mẫu vừa có thể làm cơm vừa có thể chơi game, đã vậy còn phải làm món ăn đặc biệt và chơi game ngu vừa đủ nữa.
Nhưng mà chỉ cần khách hàng trả tiền thì không có vấn đề gì hết.
Lại là một ván "Trù Trù, có người đánh chị" "Em đang ở đâu?" "Chị cũng không biết đây là nơi nào", sau khi trò chơi kết thúc, Kỷ Phồn Âm cầm túi rác đang chuẩn bị về nhà, đột nhiên bị Bạch Trú gọi lại.
Gần đây mỗi lần khi phục vụ kết thúc, Bạch Trú sẽ lập tức hẹn trước lần tiếp theo, Kỷ Phồn Âm cảm thấy lần này chắc là cũng giống vậy: "Chuyện gì?"
"... Tôi muốn đi ra ngoài du lịch một chuyến, ngày mốt lên đường." Bạch Trú nói.
Kỷ Phồn Âm "?" một chút, rút ra từ trong lời nói của cậu ta hai ý có khả năng xảy ra.
Hoặc là Bạch Trú có ý là cậu ta muốn rời khỏi đây một quãng thời gian, tạm thời không cần liên hệ nữa, hoặc là Bạch Trú đang thông báo là cô chuẩn bị có một chuyến công tác.
Đi công tác á... Quá phiền toái.
Kỷ Phồn Âm hơi muốn cự tuyệt.
"Đi một tuần, cô đi cùng tôi." Bạch Trú dừng một chút, nhấn mạnh, "Ở hai gian phòng."
"Không được, trong nhà của tôi còn có mấy con cá cảnh nhiệt đới mỗi ngày đều phải cho ăn." Kỷ Phồn Âm thuận miệng tìm một lý do từ chối cậu ta.
Bạch Trú: "..." Cậu ta nhìn Kỷ Phồn Âm một hồi, nói, "Đúng hai mươi bốn giờ, một ngày năm trăm vạn, một phân tiền cũng không cần cô trả."
Kỷ Phồn Âm bắt đầu nghiêm túc cân nhắc, liệu mình có bị người trong nhà Bạch Trú để mắt tới hay không.
Gần đây Bạch Trú tiêu xài có hơi dọa người, dùng từ "Tiêu tiền như nước" tuyệt đối không khoa trương.
"Không phải bọn họ cảm thấy tiền mới là quan trọng nhất sao?" Bạch Trú nhún vai, "Nếu thứ bọn họ có thể cho tôi chỉ có tiền, vậy vì sao tôi không dùng nhiều một chút. Bọn họ cũng sẽ không đau lòng đâu."
Kỷ Phồn Âm: "..." Cô cúi đầu tính một cái, trả giá với Bạch Trú, "Tám trăm vạn một ngày."
"Thành giao." Con mắt Bạch Trú không nháy một cái, "Nhưng toàn bộ hành trình đều phải giữ bí mật, không thể để cho bất luận kẻ nào biết cô và tôi đi cùng một nơi."
"Không có vấn đề." Kỷ Phồn Âm khẳng định một câu rồi liền chuẩn bị đi ra ngoài, đứng ở cửa ra vào nhìn một cái, phát hiện bên ngoài dường như đã bắt đầu mưa.
Nhưng mà mưa không lớn, cô đi ra ngoài đi mấy bước đường thì cũng đón xe mà thôi.
Kỷ Phồn Âm vứt rác xong liền đi, Bạch Trú thăm dò nhìn thoáng qua, ở sau lưng gọi cô: "Này, trời mưa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!