Kỷ Phồn Âm mở menu.
Mặc kệ trong lòng cái người tên Tống Thì Ngộ ngồi ở đối diện cô lúc này đang suy nghĩ cái gì, tóm lại thì nhà hàng mà anh ta chọn thực sự rất có phẩm vị.
—— Nhìn giá cả là biết rồi.
Hơn nữa người trả phí "hẹn hò" hôm nay dù sao cũng là Tống Thì Ngộ, vừa rồi Kỷ Phồn Âm còn cố tình xác nhận với anh ta rồi.
Điều duy nhất khá là phiền toái chính là, lúc này cô chỉ có thể gọi món mà Kỷ Hân Hân thích ăn.
Nể tình không cần trả tiền, Kỷ Phồn Âm chỉ có thể nhịn.
Ừm... Vậy thì chọn món súp kem nấm, tôm xào húng quế và bít tết sườn nướng, về phần đồ uống, có thể dựa theo khẩu vị của Kỷ Hân Hân nếm thử món vải thiều hoa anh đào.
Chọn xong đồ ăn, Kỷ Phồn Âm ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông với nét mặt khó chịu ngồi ở phía đối diện, ngờ vực, lo lắng hỏi anh ta: "Làm sao vậy, anh không cảm thấy ngon miệng sao? Ăn không vô không cần miễn cưỡng, chúng ta trở về đi?"
Đương nhiên, nếu kết thúc phục vụ sớm thì cũng không trả lại tiền.
Vét mặt Tống Thì Ngộ âm tình bất định, anh ta nặng nề nhìn Kỷ Phồn Âm, như muốn nhìn thấu vẻ mặt cô sau lớp mặt nạ kia: "Cô bắt đầu chuẩn bị từ lúc nào—— Nói đi, chuyện này quan trọng."
"Chuyện này đương nhiên là không quan trọng." Kỷ Phồn Âm nghịch nghịch cuốn menu, mỉm cười nhìn Tống Thì Ngộ, "Cuộc giao dịch của chúng ta rất đơn giản, anh không cần suy nghĩ gì hết, chỉ cần anh lúc này coi tôi thành một người khác là được rồi, không phải anh vẫn luôn cảm thấy tôi lúc trước không đủ giống như em gái tôi hay sao? Hiện tại đủ chưa?"
Tống Thì Ngộ hơi nheo mắt lại.
"Yêu cầu của tôi cũng không phải là thứ gì quá là phiền phức, " Kỷ Phồn Âm nâng cằm lên nhẹ nhàng cười, "Tôi cũng sẽ không để lộ bí mật với em gái tôi rồi tạo nên phiền phức cho anh, nên anh cũng không cần phải lo trước lo sau như thế."
Ngồi ở đối diện, Tống Thì Ngộ phát ra một nụ cười lạnh giễu cợt.
"Hơn nữa, một người trong ngoài không đồng nhất giống như anh, từ trước đến nay chỉ biểu hiện ra cái vẻ ôn tồn lễ độ ở trước mặt em gái tôi, chẳng lẽ trong đầu anh không thường xuyên xuất hiện một ý niệm hay sao?"
"... Ý niệm gì?"
" 'Nếu như cô ấy biết tính cách chân thực của tôi, liệu cô ấy có ghét tôi không?' " Kỷ Phồn Âm không nhanh không chậm nói.
"... Kỷ Phồn Âm." Tống Thì Ngộ cảnh cáo, ngồi thẳng lên.
"Không cần phải khẩn trương, tôi sẽ không nói cho nó biết đâu." Kỷ Phồn Âm xòe tay ra, "Đối mặt với nó, anh không dám, nhưng tôi thì ngược lại, tôi có thể thay anh thỏa mãn tưởng tượng này —— nếu như thực sự không được thì hôm nay ngừng lại ở đây đi."
Tống Thì Ngộ có thể nói là một kẻ hai mặt hàng thật giá thật, nhìn cách anh ta diễn xuất lúc xã giao, cái dáng vẻ tiến thối có độ vô cùng quý khí đó, ít có người biết anh ta thật ra là một loại người thối nát đến cỡ nào.
Loại người che giấu tính cách thật của mình sâu như vậy, thực sự không thích hợp để thâm giao.
Nhưng ngược lại thì cũng có thể kết bạn được với cái túi tiền sâu không thấy đáy của anh ta.
Tống Thì Ngộ lẳng lặng nghe hồi lâu, đột nhiên nghĩ thông suốt, sau đó ngoắc ngoắc khóe miệng, vẻ mặt và toàn thân đều dần thả lỏng: "Kỷ Phồn Âm, đây chính là lời cô nói ra đó, về sau đừng hối hận."
Kỷ Phồn Âm cười một tiếng: "Sẽ không đâu, yên tâm đi."
Tống Thì Ngộ dời ánh mắt qua chỗ khác, ấn nút bấm trên bàn gọi nhân viên phục vụ tới.
Anh ta giống như đã hoàn toàn từ bỏ sự nghi ngờ, quan tâm ôn nhu hỏi Kỷ Phồn Âm muốn ăn món gì, hai người chọn đồ ăn xong thì liền giống như bạn cũ lâu năm ngồi trò chuyện về những việc thường ngày gần đây.
Tối qua, Kỷ Phồn Âm đã nghiên cứu kỹ càng weibo của Kỷ Hân Hân và vòng bạn bè của cô ta, đối đáp trôi chảy, nhưng phần lớn thời điểm, cô sẽ đảm nhiệm vai trò là một nhân vật lắng nghe.
—— Muốn hỏi vì sao, đương nhiên cũng chỉ có một lý do.
Mấy tên đàn ông ở trước mặt người con gái mình thích, thường sẽ thích biểu hiện năng lực của mình.
Tống Thì Ngộ nói liên tục về công việc và sinh hoạt của mình, Kỷ Phồn Âm vừa nghe vừa mỉm cười dùng dao nĩa sạch sẽ bóc thịt con trai đặt vào đĩa của anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!