Lúc Kỷ Phồn Âm ngồi xem trận đấu, lúc nào cũng cảm giác ở bên cạnh có một ánh mắt vẫn luôn lén lút liếc về phía cô.
―― Đương nhiên là Tống Thì Ngộ.
Trần Vân San chính là người đã đến xem mắt với anh ta ngày đó.
Kỷ Phồn Âm cũng không ngờ hôm nay tùy tiện ra ngoài dạo chơi còn có thể gặp phải khách hàng, nhưng cũng rất lười phản ứng với vị khách hàng hôm nay không có hẹn trước này, thế là không thèm quan tâm đến ánh mắt của anh ta nữa, chuyên tâm xem hết trận chung kết.
Dù gì cũng là trận chung kết, mấy tính huống kịch liệt đều làm cho người xem hai bên thỉnh thoảng sẽ gào lên một vài tiếng thét chói tai, khắp nơi đều quanh quẩn tiếng hò reo đinh tai nhức óc.
Sau cùng, quả nhiên vẫn là đội của Trần Vân Thịnh đoạt vòng nguyệt quế, tiếng vỗ tay vang như sấm động, Trần Vân San hưng phấn nhảy tung tăng ở bên cạnh.
Kỷ Phồn Âm vừa ngồi đó vỗ tay, vừa suy nghĩ xem tối nay ăn gì.
Nghi thức trao giải khá là chuẩn chỉ, kết quả tranh tài ở một nửa khác sân thi đấu cũng đã có, đội hạng ba cùng lên nhận huy chương.
Trần Vân Thịnh lấy được huy chương vội chạy đến gần thính phòng, ngửa đầu phất tay hấp dẫn lực chú ý của Kỷ Phồn Âm: "Chị, chị."
Kỷ Phồn Âm vô thức định đứng dậy, nhưng lại nhìn sang Trần Vân San bên cạnh.
"A không không không, tôi là chị họ của nó, bình thường sẽ trực tiếp kêu tên." Trần Vân San vội vàng xua tay, lại che miệng cười, "Cô mau đi đi, xem nó vội thế nào kìa."
Kỷ Phồn Âm đi đến bên cạnh lan can cúi đầu nhìn Trần Vân Thịnh: "Chúc mừng em."
Trần Vân Thịnh đi cà nhắc, tay dài chân dài trực tiếp treo cái huy chương vàng óng ánh lên trên cổ Kỷ Phồn Âm.
Kỷ Phồn Âm lập tức cảm thấy cái cổ có hơi trĩu xuống, huy chương đung đưa trước mắt của cô.
"... Cho chị á?"
"Ừm!" Trần Vân Thịnh cảnh giác lùi lại một bước, "Không được trả hàng."
Cậu ta giảo hoạt phất phất tay, xoay người chạy đi.
Kết quả mới chạy hai bước, đã bị mấy tên đồng đội cùng nhau tiến lên bê lên mang đến trước mặt Kỷ Phồn Âm.
Kỷ Phồn Âm: "..."
Cô sờ huy chương treo ở trên cổ mình, hơi bất đắc dĩ nhìn Trần Vân Thịnh.
Quà này thực sự không nên nhận, khá nóng tay đó.
Trần Vân Thịnh dùng ánh mắt ướt sũng có chút lấy lòng nhìn Kỷ Phồn Âm.
"Đồng ý đi, đồng ý đi!" Các đội hữu của Trần Vân Thịnh bắt đầu lớn tiếng ồn ào.
Trần Vân Thịnh chau mày, lực chú ý lập tức chuyển dời đến chỗ các đội hữu: "Tao không thổ lộ, bọn mày đừng ồn ào."
Cậu ta cường ngạnh xoay người trở lại, mặt lạnh đuổi đám bạn ồn ào đi, nhưng lần này đã khiến ánh mắt hơn phân nửa hội trường đổ dồn về phía này.
Trần Vân Thịnh nhìn lén Kỷ Phồn Âm một cái, bước nhỏ từng bước đến trước mặt cô, ôm lấy lan can xin lỗi: "Chị, chị đừng tức giận, bọn nó không có ác ý, lát nữa em sẽ đi giáo huấn bọn nó, lần sau bọn nó chắc chắn không còn dám trêu chọc chị nữa."
Kỷ Phồn Âm như có điều suy nghĩ: "Chị còn tưởng rằng em ở trước mặt ai cũng đều đáng yêu như thế."
Kết quả chỉ đáng yêu ở trước mặt cô. Nhưng vậy không phải là càng đáng yêu hơn sao?
Trần Vân Thịnh đỏ mặt, nhỏ giọng phản kháng: "Đàn ông không thể nói là đáng yêu. Nhưng chị gái nói như vậy... thì cứ coi là như vậy đi."
Kỷ Phồn Âm cũng nhỏ giọng hỏi cậu ta: "Huy chương cho chị rồi, em không tiếc nuối sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!