Chương 27: (Vô Đề)

Bạch Trú ngồi ngoan trên bàn ăn nhìn Kỷ Phồn Âm bận rộn.

Hôm nay cậu ta không muốn ăn mấy món đồ ăn đắt đỏ, chỉ muốn nếm thử mấy món đồ ăn hương vị thường ngày.

Ở Bạch gia, rất ít khi một nhà ba người có thể ngồi ở bàn ăn, ăn cơm chung với nhau.

Quả thật, ở trong trí nhớ của Bạch Trú, cậu ta đúng là không nhớ nổi một lần nào cả.

Hoặc là gia đình bọn họ cùng ở trên một bàn lớn đầy người rồi cùng nhau ăn cơm, hoặc là một mình cậu ta ăn.

Bạch gia và gia đình bình thường thực sự chênh lệch quá lớn.

Bạch Trú vô thức không để cho mình suy nghĩ đến việc bóng người bận rộn trong phòng bếp, sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy đến tột cùng là ai, mà cầm cái cốc lên không suy nghĩ gì hết, hưởng thụ sự bình thản vào giờ khắc này.

Sau khi người bình thường bận rộn một ngày, không phải sẽ được hưởng thụ một không khí ấm áp như vậy sao?

Sau khi đại não phải tiếp nhận quá nhiều lượng tin tức vào buổi tối hôm nay, mặc dù Bạch Trú đã cố gắng không để bản thân suy nghĩ quá nhiều, nhưng có một vấn đề vẫn làm cậu ta khó xử suốt vài ngày liền, vẫn còn một mực quanh quẩn trong lòng cậu ta không ngừng.

―― Khiến cậu ta thực sự rất khó nhịn muốn hỏi ngay ở trước mặt người này.

Bạch Trú nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, sau khi Kỷ Phồn Âm bê bát canh sườn củ sen lên trên bàn thì rốt cuộc cũng mở miệng.

"Cái người chơi game cùng chúng ta lúc trước thật sự là nữ sao?" Sau khi hỏi ra câu này xong, cậu ta cuối cùng cũng cảm thấy ngực được thả lỏng, toàn thân nhẹ nhàng hẳn.

Động tác đặt bát xuống bàn của Kỷ Phồn Âm hơi dừng một chút, cô cười nhẹ nhàng hỏi lại: "Em hoài nghi chị?"

Bạch Trú mím chặt bờ môi.

Mấy ngày ngay nay cậu ta đã hoài nghi rồi..... Không, phải nói là mấy ngày trước cậu ta đã lấy được chứng cứ.

Lúc cùng Kỷ Hân Hân và cái người tên Kitty kia chơi game, Kitty hoàn toàn không mở mic, không nói lời nào.

Kỷ Hân Hân từng giải thích với Bạch Trú về chuyện này, nói là cô ta sợ người lạ, hơn nữa Kitty là người Pháp nên không biết nói tiếng Trung, cho nên mới không mở mic.

Ban đầu Bạch Trú còn tin.

Nhưng về sau, cậu ta bắt đầu chú ý tới một vài chỗ không đúng.

Ví dụ như, giọng nói Kỷ Hân Hân đáp lại có đôi khi không quá ăn khớp, lúc trả lời còn phải chờ một lúc mới nói, giống như là mạng bị chậm vậy.

Hoặc nói đúng hơn... Giống như là đột nhiên tắt Microphone đi.

Tiếp theo là biểu hiện quái dị của Kitty.

Ai cũng biết, ở trong game, người nhặt được trang bị tốt mà tặng đi, hay là người khác gặp phải nguy hiểm liền đi cứu là một biểu hiện muốn lấy lòng người kia.

Chính Bạch Trú cũng làm như vậy với Kỷ Hân Hân.

Nhưng hành động của Kitty gần như không có khác gì cậu ta, hai người thậm chí còn ăn ý đến mức gặp nhau trên đường đi cứu Kỷ Hân Hân nữa.

Chuyện này thực sự không khỏi khiến cho Bạch Trú nghĩ nhiều.

Lúc đầu, Bạch Trú thử nói ra thắc mắc của mình, Kỷ Hân Hân còn có thể bác bỏ hoài nghi của cậu ta; cho đến hai ngày trước, Kỷ Hân Hân nói cô ta muốn rời game một chút để nhận điện thoại, hơn hai phút đồng hồ đó, Bạch Trú đã nghe thấy được từ trong trò chơi, giọng nói Kỷ Hân Hân và một người đàn ông khác, cả hai đang dùng tiếng Pháp nói chuyện với nhau truyền ra.

Nhưng khi mà bọn họ đối thoại thì hệ thống lại biểu hiện Microphone của Kitty đang sáng lên.

Nói một cách khác, hoặc là Kitty và Kỷ Hân Hân hiện tại sống chung một phòng, và còn có một người đàn ông khác ở cùng với các cô ấy.

Hoặc là, Kitty chính là một người đàn ông, Kỷ Hân Hân thì giấu diếm cậu ta về chuyện này..... Nhưng Bạch Trú biết vấn đề này hiện tại sẽ không thể nhận được câu trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!