Chương 26: (Vô Đề)

Kỷ Phồn Âm lập tức cảm thấy vui vẻ.

Nếu như Bạch Trú lại giống như lần trước quyết định đi chơi với Kỷ Hân Hân... Vậy chẳng phải là cô lại có thể tan việc hay sao?

Cô ẩn thân sau dải cây xanh cẩn thận nghe Bạch Trú và Kỷ Hân Hân trò chuyện, nhưng ngoại trừ câu nói mở đầu kia, Bạch Trú không mở miệng nữa, gần như chỉ trầm mặc nghe người ở bên kia nói chuyện, rồi thỉnh thoảng lên tiếng.

Kỷ Phồn Âm sờ lên cằm suy nghĩ.

Kỷ Hân Hân và Bạch Trú cãi nhau sao?

Cho dù Bạch Trú vừa nãy có động thủ đánh nhau với người ta, lúc này tâm tình không tốt thì ở trước mặt Kỷ Hân Hân, đáng lẽ cậu ta sẽ bị mềm hóa rất nhanh mới đúng chứ.

Không phải, có lẽ là cô đã để lọt manh mối gì chăng.

Kỷ Phồn Âm suy nghĩ một lát, Bạch Trú đã kết thúc cuộc trò chuyện, cậu ta cầm cái điện thoại đã cúp máy, hơi sững sờ nhìn xuống,

Trong lòng Kỷ Phồn Âm tràn đầy chờ mong cậu ta gọi điện thoại cho cô nói là "Không cần tới nữa", kết quả Bạch Trú lại khóa màn hình điện thoại di động lại.

Kỷ Phồn Âm: "..." Được thôi, kỳ nghỉ phép đã chính thức mất rồi.

Thế là cô từ sau dải cây xanh lui ra hai bước, rón rén đi về phía Bạch Trú, đến trước mặt cậu ta rồi mới dừng lại lên tiếng chào hỏi: "Tâm tình không tốt sao?"

Còn kém mấy bước nữa mới đến gần, nhưng Bạch Trú đã ngẩng đầu nhìn cô, nét mặt có chút sững sờ.

Nghe thấy câu hỏi xong, Bạch Trú cúi thấp đầu xuống: "... Em muốn tâm sự với chị gái."

"Ở chỗ này trò chuyện sao?" Kỷ Phồn Âm chắp tay sau lưng hỏi cậu ta, "Có thể cùng em hút vài điếu thuốc ở chỗ này."

Bạch Trú tiện tay gẩy gẩy mũ bảo hiểm xe máy, giọng nói có chút nôn nóng: "Không hút. Không phải chị ghét mùi khói sao?"

"Nhưng chị đồng ý cho em đặc quyền." Kỷ Phồn Âm dỗ cậu ta.

Bạch Trú nhìn cô một cái, cuối cùng vẫn lắc đầu, cầm chìa khoá đứng thẳng người: "Đi lên rồi nói."

Kỳ thật, Kỷ Phồn Âm lúc nào cũng tùy thân mang theo phun cay và máy báo động.

Cho dù cô biết thuật phòng thân, cũng coi như có trí thông minh, dù khách hàng có nổi điên cũng có thể kéo dài cơ hội cho mình chạy thoát, nhưng mà cô vẫn cảm thấy nên lo trước tránh hoạ.

Số điện thoại khẩn cấp trong điện thoại di động của cô cũng chính là điện thoại báo cảnh sát và đồn công an.

Bạch Trú trước mắt nhìn vẫn khá là bình thường.

Kỷ Phồn Âm đi theo Bạch Trú đi về phía thang máy, tìm ở trong túi xách, lấy ra một cái kẹo hoa quả: "Em xòe tay ra cho chị."

Bạch Trú vốn đang thục tay vào túi trầm mặc chờ thang máy, nghe đến đó đột nhiên cứng đờ người rồi mới đưa tay ra, mặt không quá vui lòng, còn quay sang một bên khác: "... Làm gì?"

Kỷ Phồn Âm thả kẹo vào trong lòng bàn tay cậu ta: "Cho em ăn kẹo."

Lòng bàn tay Bạch Trú lập tức bị miếng giấy kẹo nhựa đâm nhẹ vào.

Cậu ta bỗng nhiên nắm chặt năm ngón tay, cả giận nói: "Em mười chín tuổi rồi!"

"Chín mươi tuổi cũng ăn kẹo mà, làm sao vậy?" Kỷ Phồn Âm ngờ vực hỏi lại cậu ta, "Không ăn thì trả lại chị."

Bạch Trú nhanh chóng lột giấy gói kẹo ra rồi trực tiếp nhét vào trong miệng, nói lại: "Không trả cho chị đâu!"

Kỷ Phồn Âm: "..." Bạch Trú là kiểu người sau khi tức giận thì tuổi tâm lý sẽ hạ xuống so với bình thường sao?

Thang máy đinh một tiếng, Bạch Trú nhanh chân đi vào, tư thế giống như là muốn giẫm thang máy lún xuống mặt đất vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!