Bạch Trú đương nhiên không tin, cậu ta cười lạnh: "Chăm sóc anh cả đêm? Anh có biết bây giờ cô ta đang ở đâu không?"
Hai người liếc mắt nhìn nhau, một người giả cười một người khinh thường, lập tức mỗi người đi một ngả.
Không có điện thoại, Bạch Trú cầm ly Champagne chuẩn bị đi tìm một chỗ đứng chờ thư ký trở về, nhưng thân phận của cậu ta ở trong hội trường hoàn toàn không phải bí mật, vừa vào sân đã bị người ta để mắt tới.
Bạch Trú bực bội ứng phó qua loa với đám người đó, cảnh ngộ của Tống Thì Ngộ cũng không tốt hơn là bao.
Sầm Hướng Dương cũng đến hội trường vào lúc này.
Ngay từ đầu Bạch Trú còn chưa phát hiện ra anh ta.
Đến tận khi có người ở bên cạnh nghi ngờ nói một câu "Có phải người trẻ tuổi kia chụp ảnh phía này hay không", Bạch Trú mới tùy ý quay đầu lại nhìn một chút.
Bạch thiếu gia mắt cao hơn đầu, đương nhiên không biết Sầm Hướng Dương.
Sầm Hướng Dương cúi đầu, hai tay đánh chữ trên điện thoại di động, mái tóc cắt ngang trán rủ xuống, lộ ra non nửa khuôn mặt và cái cằm trắng nõn, toàn thân trông rất là vô hại, thấy thế nào cũng là kiểu con mọt sách mà Bạch Trú rất không có hứng thú tiếp cận.
Khi người bên cạnh thảo luận với nhau về thân phận của Sầm Hướng Dương, Bạch Trú thì quay đầu qua chỗ khác.
Nhưng vào đúng lúc này, Sầm Hướng Dương đánh xong chữ lại ngẩng đầu lên.
―― Sau đó, anh ta nhìn về phía Bạch Trú cười cười.
Bạch Trú không hình dung ra được nụ cười kia là như nào, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo khó chịu, thiếu chút nữa là rùng mình một cái, nhưng vì gánh nặng hình tượng chính khí, cao ngạo nên cậu ta vẫn cưỡng ép mình nhịn được.
Thậm chí còn nở một nụ cười khiêu khích lại với Sầm Hướng Dương.
Sầm Hướng Dương tỏ ra vô hại nghiêng đầu, ánh mắt lại nhìn lướt qua phía Tống Thì Ngộ.
Bạch Trú vô thức nhìn theo, phát hiện Tống Thì Ngộ cũng đang nhìn về phía Sầm Hướng Dương.
Trong chớp nhoáng này, Bạch Trú phúc chí tâm linh hiểu ra: Người đàn ông này 80% chính là người mà tên Tống Thì Ngộ ghen tuông nhất định muốn tìm được, là người "vừa mới ở cùng với Kỷ Phồn Âm" kia.
Bạch Trú bắt bẻ, quét mắt nhìn trên dưới người Sầm Hướng Dương một cái: Con gà, cũng cỡ Tống Thì Ngộ, ánh mắt Kỷ Phồn Âm từ trước đến nay cũng chỉ có như vậy.
"Bạch thiếu." Thư ký Đại Bí xuất quỷ nhập thần đột nhiên xuất hiện, "Mời đi theo tôi."
"Gặp xong hai người kia là tôi có thể đi rồi chứ?" Bạch Trú không kiên nhẫn hỏi lại.
Sự chú ý của cậu ta cũng đã rời khỏi Sầm Hướng Dương.
Dù sao thì Tống Thì Ngộ hay là Sầm Hướng Dương cũng là mấy tên giở người, nhanh chóng làm xong xuôi chuyện nơi đây, nói không chừng còn có thể kịp về nhà chơi game với Kỷ Hân Hân.
"Có thể." Đại Bí mỉm cười gật đầu, ra hiệu Bạch Trú đi cùng anh ta đến một cái góc tương đối bí mật.
Bạch Trú thục túi đi theo ở phía sau, khẽ lẩm bẩm trong lòng: Gặp người nào mà phải cẩn thận từng li từng tí như thế...
Cậu ta vừa nghĩ đến đây, bước chân Đại Bí liền ngừng lại, anh ta đẩy một cánh cửa ra.
Sau cửa, có hai người ngồi ở trên ghế sa lon chính là một người phụ nữ dáng dấp rất trẻ trung và một nam sinh chắc mới chỉ học cấp ba.
Bạch Trú nhìn mặt người phụ nữ kia, anh biết đó là ai.
―― Tình nhân của cha anh.
Một trong.
Cứ như vậy, thân phận nam sinh phổ thông bên cạnh cũng rõ rành rành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!