Kỷ Phồn Âm cảm thấy Tống Thì Ngộ sắp cháy khét luôn rồi.
Tống Thì Ngộ thường ở căn hộ rộng lớn cách gần công ty mà anh ta tự tay thành lập, Kỷ Phồn Âm dựa theo mã số mà anh ta cho mở cửa đi vào, lúc vào cũng không bị ai trở ngại. Chỉ là đêm hôm khuya khoắt, căn phòng còn không có một chút ánh đèn, trống trải tĩnh mịch có hơi rợn người.
Cửa vừa mở ra, đèn cảm ứng bên chân lập tức phát sáng.
Kỷ Phồn Âm cúi đầu xuống liền nhìn thấy hai con thằn lằn nuôi nằm ở không xa cửa vào: "..."
A, đúng rồi, Tống Thì Ngộ còn nuôi thằn lằn, không hổ là một tên máu lạnh xấu bụng.
Kỷ Phồn Âm dừng lại trước hộp ổn định nhiệt độ nuôi hai con thằn lằn, mặc kệ Tống Thì Ngộ sốt hừng hực nằm kia, trước tiên cho hai con thạch sùng khuôn mặt xấu xí này ăn cái đã.
Cô nhớ hai con thằn lằn này là loại huyết thống cao quý, giá cả cũng không hề rẻ.
Không nên để chết đói.
Tống Thì Ngộ không ăn một buổi thì cũng không đói chết, nhưng thằn lằn thì chưa chắc.
Cho thằn lằn ăn xong, Kỷ Phồn Âm mới chậm rãi bật đèn phòng khách lên, phân biệt cách cục bên trong.
Nói thật, Kỷ Phồn Âm đã từng tới chỗ ở này của Tống Thì Ngộ rồi.
Hoặc phải nói đúng hơn là..."Kỷ Phồn Âm" tới rồi.
Dù sao thì trước khi Kỷ Phồn Âm đến, "Kỷ Phồn Âm" cũng đã có một khoảng thời gian ở cạnh làm người thế thân cho Tống Thì Ngộ.
Hai người mặc dù cũng thỉnh thoảng sẽ gặp mặt ở chỗ này, nhưng cũng không nói chuyện gì nhiều, càng không tiếp xúc tứ chi.
"Kỷ Phồn Âm" với Tống Thì Ngộ mà nói chỉ giống như một bức họa sống, chỉ thế thôi.
Tống Thì Ngộ chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, cô liền vội vã đi tới địa điểm mà anh ta nói; Tống Thì Ngộ phất phất tay, cô liền ảm đạm rời đi, không chiếm được bất cứ thứ gì.
Nhưng mà chính Kỷ Phồn Âm thì đúng là lần đầu tiên đi vào đây, cô chậm rãi vòng quanh phòng khách một vòng tiến hành quan sát.
Trên cái bàn chính giữa phòng khách bày biện tán loạn đủ thứ từ dược vật, đến đồ ăn, đồ ăn chỉ ăn mấy miếng, thuốc thì uống không ít.
Nhưng dường như Tống Thì Ngộ không biết "Thuốc cùng loại thì không được uống cùng lúc" hay sao, bốn loại thuốc đều có vẻ tiêu hao.
Kỷ Phồn Âm cầm tờ đơn thuốc lên nhìn thoáng qua, nhíu mày, quay người, căn cứ vào ký ức trong đầu tìm được phòng ngủ của Tống Thì Ngộ.
Cô đứng ở cổng nghe động tĩnh một lát rồi mới đẩy cửa đi vào, bên trong tối đen như mực, ánh đèn chiếu ở hành lang không thể nào đến được bên giường.
Nhưng bóng người nằm ở trên giường kia thì lại hơi co cụm lại.
Kỷ Phồn Âm rất là dứt khoát mở đèn phòng Tống Thì Ngộ lên, đi qua, từ trên cao nhìn xuống anh ta.
Tống đại thiếu ngày bình thường ôn nhuận như ngọc, con mắt đen như mực, hiện tại bị sốt, mái tóc đầy mồ hôi ẩm ướt dính lên trên mặt, hai gò má phiếm hồng, hai mắt mê ly, dáng vẻ như một đứa nhóc đáng thương.
"Kỷ Phồn Âm?" Anh thì thầm gọi tên cô, không ngờ còn gọi đúng.
Kỷ Phồn Âm đưa tay sờ lên cái trán nóng hổi của Tống Thì Ngộ trước, sau đó nhíu mày.
Chắc bị sốt choáng váng rồi, có lẽ vì đang không tỉnh táo nên anh ta mới nhận được ra cô.
Bởi vì cân nhắc đến việc trong nhà Tống Thì Ngộ khả năng sẽ không có đồ dự phòng khi bị bệnh nên lúc xuống xe, Kỷ Phồn Âm đã đi đến tiệm thuốc một chuyến mua vài thứ, vừa vặn dùng cho Tống Thì Ngộ luôn.
Nhiệt kế đương nhiên là không thể nào mua cái loại đo tai hay đo trán được, Kỷ Phồn Âm chỉ mua cho Tống Thì Ngộ một cái nhiệt kế thủy ngân đáng giá năm tệ.
Nhưng mà cô rất có lương tâm, dùng rượu sát trùng khử độc xong mới dỗ dành Tống Thì Ngộ ngậm vào, sau đó liền ra bên giường ngồi đợi năm phút. Hết năm phút lại rút nhiệt kế khỏi miệng Tống Thì Ngộ, nhắc nhở: "Há mồm, đừng cắn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!