Nghe được câu trả lời, biểu hiện trên mặt Bạch Trú có chút phức tạp.
Kỷ Phồn Âm thử dùng kinh nghiệm chuyên nghiệp của mình để phân tích một chút, cảm giác cậu ta đang rất coi thường cô, đồng thời cũng không tin tưởng lí do thoái thác của cô.
Cô nhún nhún vai, tạm biệt Bạch Trú, quay người rời đi.
Đi vài bước, cô lại cảm thấy giày trên chân có chút không thoải mái, dứt khoát xoay người cởi ra.
Cũng may không chảy máu, chỉ là hơi đỏ.
Theo đám người chậm rãi đi ra ngoài, Kỷ Phồn Âm lấy điện thoại trong túi ra mở lên.
Cô vốn muốn gọi một chiếc xe, ai mà ngờ vừa mở cái điện thoại ra đã xuất hiện mấy cuộc gọi nhỡ chưa nhận, đều là của Tống Thì Ngộ.
Ba cuộc gọi đến vào hơn tám giờ buổi tối hôm nay, còn cái cuối cùng thì chỉ vào mười phút trước đó.
Nếu là bình thường, Tống Thì Ngộ sẽ không liên tiếp gọi cho cô nhiều cuộc điện thoại như vậy.
Kỷ Phồn Âm suy tư một lát, cuối cùng vẫn quyết định gọi lại.
Dù sao cũng là khách hàng số một, quan hệ thương nghiệp vẫn phải giữ gìn một chút.
Tống Thì Ngộ không nhận ngay, Kỷ Phồn Âm kiên nhẫn đợi một tiếng "bíp" rồi lại một tiếng "bíp" liên tiếp, mãi đến khi cô cảm thấy điện thoại sắp tự động tắt đi thì giọng nói khàn khàn của Tống Thì Ngộ ở trong điện thoại mới truyền ra: "Alo?"
"Tìm tôi có việc gì không?" Kỷ Phồn Âm hỏi anh ta.
Tống Thì Ngộ ở bên kia cả buổi sau không thấy nói gì, qua nửa ngày mới nói được một câu: "... Tôi bị bệnh."
Kỷ Phồn Âm ồ một tiếng: "Cần tôi gọi xe cứu thương cho anh không? Hay là nói cho Kỷ Hân Hân?"
Chắc là gặp tình trạng khó nói lắm Tống Thì Ngộ mới gọi điện thoại cho cô.
Tống Thì Ngộ nói một câu gì đó mơ hồ không rõ, Kỷ Phồn Âm cũng không nghe rõ.
Sau đó nghe thấy Tống Thì Ngộ bên kia có đệm thêm một vài âm thanh như bị đè ép, cô mới ý thức được là Tống Thì Ngộ vừa nãy có lẽ nằm ở trên giường, lúc này mới ngồi dậy.
Cuối cùng Tống Thì Ngộ nói: "Đến gặp tôi."
Kỷ Phồn Âm khó hiểu hỏi lại: "Tống Thì Ngộ, anh biết anh đang gọi điện thoại cho ai không?"
"Cô là Kỷ Phồn Âm." Giọng Tống Thì Ngộ nghe mặc dù mê man nhưng lý trí vẫn còn đó, "Tôi bảo cô ngay lập tức tới chăm sóc tôi."
Sau đó bên cạnh đột nhiên vang lên "bốp" một tiếng, giống như là có vật nặng gì đó nện xuống đất.
Điện thoại cũng bị dập máy ngay sau tiếng vang này.
Kỷ Phồn Âm: "... ?"
Cô cúi đầu nhìn cái điện thoại bị cúp máy, do dự một giây đồng hồ, liền quyết định ném cái tên Tống Thì Ngộ phát bệnh nên đầu óc không bình thường này ra sau đầu.
Kết quả Kỷ Phồn Âm vừa mới ngồi lên xe, tin nhắn chuyển khoản của Tống Thì Ngộ đã đến.
Kỷ Phồn Âm tính tiền, cảm thấy bây giờ mình cũng rảnh, cũng không phải là không thể phân cho Tống Thì Ngộ một chút xíu.
Cô nói với lái xe một tiếng, sửa địa điểm của mình về nhà Tống Thì Ngộ.....
Tống Thì Ngộ còn tưởng mình chỉ bị trúng gió cảm nhẹ một chút, kết quả bệnh tới như núi sập, từ sau buổi xem phim trở về, ngày hôm sau đã sốt cao.
Trợ lý Tống Thì Ngộ là người có thể chất dễ bị lây nhiễm cảm mạo, hơn nữa chỉ cần cảm mạo thì sẽ ho khan một tháng. Sau khi nghe tin Tống Thì Ngộ bị bệnh, còn thiếu chút nữa nằm rạp xuống đất lăn lộn một khóc hai nháo ba treo ngược, vất vả lắm mới thuyết phục được Tống Thì Ngộ không đi làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!