Tối hôm đó, Kỷ Phồn Âm thành công mở rộng quan hệ ngoài lề, ở trước mặt Sầm Hướng Dương thì để lại chút mập mờ, còn tiện thể thể hiện rõ sự chán ghét ra với cha mẹ Kỷ gia.
Quan trọng nhất chính là được xem một bộ phim rất đặc sắc.
Kỷ Phồn Âm tâm tình không tệ, trên đường về nhà đã nhanh chóng viết xong đánh giá phim, chỉ cần về nhà trau chuốt thành bản thảo cuối cùng mà thôi.
Lúc xuống xe, hai người phụ tá kia còn kiên trì đưa mắt nhìn cô tiến vào cao ốc rồi mới lái xe rời đi.
Kỷ Phồn Âm tắm rửa một chút, sau đó nhanh chóng sửa bản đánh giá phim, cuối cùng bấm vào xuất bản rồi trực tiếp đi ngủ.
Đồng hồ vừa điểm 11:30.
Nhiệt độ của phim này vốn không thấp, với cả cũng chưa chính thức chiếu lên rạp chiếu phim, nên bài đánh giá phim của Kỷ Phồn Âm vừa ra thì đã lập tức kéo theo một số lượng lớn theo dõi, dần dần bò lên trên hotsearch.
Đánh giá một bộ phim mà không tiết lộ nội dung của bộ phim đó nhưng vẫn có thể làm người đọc say mê thực sự rất là khó, tựa như khi viết một cuốn tiểu thuyết rồi để nó lên được top vậy.
Nhưng bản đánh giá phim của Kỷ Phồn Âm lần nào cũng rất đặc sắc, lại còn mang đến cho người đọc một chút sự hồi hộp, giống như là dựa vào cơ sở bộ phim thực hiện lần sáng tác thứ hai vậy, làm cho người đọc sau khi xem xong vô cùng chờ mong bộ phim.
Vì sức hút của bộ phim này mà doanh thu phòng vé của bộ phim « Phía dưới mặt biển » tối hôm đó của Hạ Thâm trực tiếp tăng mạnh tận mấy ngàn vạn.
Kỷ Phồn Âm là công thần sau màn, ngày hôm sau xem chi tiết trên [ Cám dỗ trở về nhà ], toàn thân vui sướng đến mức run lên một cái.
Đến cả yêu cầu phải ăn mặc giống như một tiểu thư của Bạch Trú gửi tới cho cô cũng không khiến cho tâm tình của cô xấu đi chút nào.
Dựa theo yêu cầu của khách hàng, hoàn thành thay đổi trang phục tiểu thư xong, Kỷ Phồn Âm ngâm nga vài câu hát dân gian rồi đi ra ngoài, đến chỗ của Bạch Trú, ngồi lên cái xe máy to đùng, cứng ngắc tiến về công viên trò chơi bắt đầu cuộc hẹn hò.
Có ai mà lại đưa "một tiểu thư" đi trên con xe máy giật bành bạch này không!
Có, có Bạch Trú đây.
Cũng may Kỷ Phồn Âm cũng cân nhắc đến việc phải đi cùng cái tên đầu óc không bình thường này nên đã chọn một cái quần giả váy, còn mang theo một cái áo khoác.
Sau khi đến nơi, Kỷ Phồn Âm cởi mũ bảo hiểm rồi nhảy xuống khỏi xe máy, nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc dài của mình bị gió lớn thổi loạn.
Nếu như cái tên não ngắn này hẹn hò với Kỷ Hân Hân cũng như vậy thì chắc chắn sẽ bị kéo vào danh sách đen.
Nhưng cô đương nhiên không thể nói như thế.
Khi Bạch Trú hưng phấn hỏi cô là ở trên xe máy hưởng thụ gió trời có phải rất mát mẻ hay không, Kỷ Phồn Âm chỉ ngượng ngùng gãi gãi gương mặt của mình: "Rất dễ chịu, cũng rất k. ích thích, có mấy lần xuống dốc, chị sợ tới mức muốn ôm lấy eo của em."
Bạch Trú sửng sốt một chút, đôi tai chợt đỏ bừng lên, vuốt vuốt tóc, lấy vé vào cửa ra rồi đi về phía trước: "Đi, vào chơi thôi."
Đi vài bước, cậu ta đột nhiên rất cảnh giác quay đầu lại: "Chờ một chút, chị lấy điện thoại ra tắt máy đi."
Kỷ Phồn Âm nghiêng đầu, đưa điện thoại cho cậu ta.
Bạch Trú đoạt lấy, không chút do dự tắt nguồn, rồi lại xác nhận một chút xem, đúng là đã tắt máy thì mới trả lại cho Kỷ Phồn Âm.
Kỷ Phồn Âm suy nghĩ, có lẽ cú điện thoại đột nhiên lần trước ở trong phòng vẽ của Tống Thì Ngộ đã để lại bóng ma tâm lý cho cậu ta.
Tắt thì tắt thôi, Tống Thì Ngộ lúc này chắc là còn chưa hết bệnh đâu.
Người nào từng đến công viên trò chơi X này đều biết, nơi này có rất nhiều trò chơi thú vị, nhưng dù có trả bao nhiêu tiền cho vé độc quyền thì ở trong một khu vui chơi lớn như này chơi một ngày cũng vô cùng, vô cùng mệt mỏi.
Huống chi Kỷ Phồn Âm còn mặc một bộ đồ khá là thục nữ, đi một cái giày da, không quá là thoải mái dễ chịu, cũng không dễ dàng để đi lại.
Nhưng lấy tiền làm việc, trước kia Kỷ Phồn Âm quay phim còn gian khổ hơn thế này nhưng cô cũng vượt qua được hết, chỉ là chơi mấy trò chơi trong công viên giải trí thôi mà, căn bản không đáng kể.
Hai người chơi từ buổi sáng đến tận khi màn đêm buông xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!