Sầm Hướng Dương nhìn có vẻ hiếu kì.
"Ngoại trừ ý trên mặt chữ thì còn có giải thích nào cho câu này không?" Anh hỏi.
Kỷ Phồn Âm phì cười.
Chính là " lừa đảo tình cảm " đó.
Cô tránh không trả lời vấn đề này của Sầm Hướng Dương, đứng lên nói: "Sắp đến giờ chiếu phim rồi, tôi chuẩn bị đi ra bên ngoài chờ phim bắt đầu, anh thì sao?"
Cha mẹ Kỷ gia đi cùng Tống Thì Ngộ có vẻ đang chuẩn bị đi về phía cô.
Sầm Hướng Dương cũng đứng lên: "Tôi đi cùng cô ―― chỗ ngồi của cô ở đâu?"
Hai người so sánh chỗ ngồi, một người là đạo diễn có chút danh tiếng, một người là nhà phê bình điện ảnh vô danh, vị trí cách nhau rất xa.
"Vậy thì xem phim xong chúng ta trò chuyện sau vậy." Sầm Hướng Dương lấy điện thoại di động ra, "Cô có thể tới đây thì hẳn cũng là người cùng nghề, trao đổi phương thức liên lạc nhé?"
Anh ta hỏi rất tự nhiên, hoàn toàn không có ý như là muốn bắt chuyện để tán tỉnh, thật sự đơn giản giống như là hai người trong công việc có công việc nên mới cần thêm bạn vậy.
Kỷ Phồn Âm cũng vừa mới xếp anh ta vào vị trí rau hẹ số ba kiêm người ăn cơm tù tương lai trong danh sách của mình, nghe vậy bèn lấy điện thoại ra.
Nhưng Tống Thì Ngộ ở đâu lại đột nhiên bước ra cắt ngang quá trình thêm bạn của bọn họ.
Đến gần, Tống Thì Ngộ gật đầu một cái với Sầm Hướng Dương, rồi lại nhìn về phía Kỷ Phồn Âm, gọi tên của cô: "Kỷ Phồn Âm, cha mẹ của cô rất lo lắng cho cô."
Kỷ Phồn Âm luôn cảm thấy ánh mắt của Tống Thì Ngộ dừng lại ở trên màn hình điện thoại của cô khá là lâu, giống như là muốn để ý thông tin phía trên đó.
"Vừa nãy đã chào hỏi bọn họ rồi, " Kỷ Phồn Âm lười nói nhiều với Tống Thì Ngộ, cầm điện thoại nói với anh ta một câu qua loa, "Xin lỗi không tiếp được."
Cô nói một tiếng hẹn gặp lại với Sầm Hướng Dương, để hai người đàn ông ở lại rồi rời đi.
Lúc này không kết bạn được cũng không sao, Sầm Hướng Dương sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy.
"Tống tiên sinh và Kỷ tiểu thư quen biết nhau à?" Sầm Hướng Dương hỏi Tống Thì Ngộ, lại tự hỏi tự trả lời, "A, cũng đúng thôi, cô ấy là chị gái của Hân Hân, Tống tiên sinh và Kỷ gia có quan hệ tốt, biết cả hai chị em cũng không kỳ quái ―― hai người bọn họ có vẻ ngoài rất giống nhau, về khuôn mặt thì quả thực giống nhau như đúc, nếu như có thể thay đổi một chút khí chất thì hoàn toàn có thể thay thế cho nhau."
Hai chữ "thay thế" giống như là cây kim nhỏ đâm vào trái tim Tống Thì Ngộ, làm anh ta không thoải mái nhíu nhíu mày.
Nhưng anh ta đúng là... đúng là đã coi Kỷ Phồn Âm là vật thay thế cho Kỷ Hân Hân.
"Đúng rồi, chắc là Tống tiên sinh sẽ biết phương thức liên lạc với cô ấy? Có thể cho tôi xin được không?"
Tống Thì Ngộ: "..." Xóa rồi, còn chưa thêm lại.
"Đừng động vào cô ta." Tống Thì Ngộ vuốt vuốt thái dương, "Dù như thế nào đi nữa, cô ta cũng là chị gái của Hân Hân."
Sầm Hướng Dương ngẩn người, phì cười: "Anh nói vậy là có ý gì? Chỉ là muốn kết bạn với cô ấy thôi mà, Tống tiên sinh quản rộng quá nhỉ? Anh định dùng thân phận gì nhắc nhở tôi vậy? Bạn trai Hân Hân hay chỉ là bạn bè bình thường?"
Dù Sầm Hướng Dương hôm đó không đi tham gia tiệc tiễn biệt Kỷ Hân Hân thì anh ta cũng biết chuyện xảy ra ngày đó
―― So với bọn họ, những người còn chưa thổ lộ với Kỷ Hân Hân thì Tống Thì Ngộ mới đúng là kẻ thất bại bị cự tuyệt.
"Cho dù chỉ là bạn bè bình thường thì cũng thân cận hơn anh." Tống Thì Ngộ cũng lễ độ cười một tiếng, "Kỷ Phồn Âm không có dễ gạt như anh tưởng đâu, Sầm Hướng Dương."
Nếu như Kỷ Phồn Âm lúc trước chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, thì Kỷ Phồn Âm bây giờ... Không biết từ lúc nào đã biết mặc đồ ngụy trang để tự bảo vệ mình rồi.
Mặc dù lớp ngụy trang bảo hộ bản thân kia theo Tống Thì Ngộ mà nói, thực sự mỏng manh không chịu nổi một kích.
Anh thường thường không nhịn được nghĩ, nếu như tình yêu dành cho Kỷ Phồn Âm và Kỷ Hân Hân có thể trao đổi với nhau một chút thì tốt biết bao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!