Chương 2: (Vô Đề)

Tống Thì Ngộ tựa lên cạnh ghế lái bên cửa sổ xe đốt điếu thuốc, nhưng không hút, chỉ sững sờ nhìn đốm lửa li ti chớp tắt ở dưới ánh đèn lờ mờ.

Buổi chiều nay, anh mới vừa đi ra sân bay tiễn biệt Kỷ Hân Hân.

Kỷ Hân Hân đi đến thủ đô Paris của nước Pháp, chút khoảng cách này đối với Tống Thì Ngộ mà nói cũng không tính là gì, máy bay thậm chí chỉ cần một ngày là có thể vừa đi vừa về, nhưng tách rời như vậy vẫn làm cho người ta khó chịu.

Bởi vậy mà theo một cách tự nhiên, Tống Thì Ngộ lập tức nghĩ tới Kỷ Phồn Âm.

Mặc dù hôm qua vừa mới nói với Kỷ Phồn Âm là kết thúc một quan hệ bí mật thế thân kia, hiện tại rõ ràng nói mà không làm, nhưng Tống Thì Ngộ biết Kỷ Phồn Âm sẽ không cự tuyệt.

Ai bảo Kỷ Phồn Âm thích anh cơ chứ.

Nhớ lại ngũ quan Kỷ Phồn Âm đều lộ hết ra trong bữa tiệc giữa trưa này, trong lòng Tống Thì Ngộ hơi động một chút.

Vì lần động tâm này, sau khi trò chuyện với Kỷ Phồn Âm, anh còn đặc biệt lái xe đi từ Kỷ gia tới địa chỉ mà cô gửi.

Đó là một căn nhà trọ ở sát bên trung tâm thành phố, cũng coi như là khá cao cấp, ở trong bãi đậu xe cũng có thể thấy được nhiều loại xe có giá trị không nhỏ.

Tống Thì Ngộ mới đốt điếu thuốc cháy cỡ đầu ngón tay thì liền có người đi ra từ trong thang máy.

Tâm anh ta không ở chỗ này, nhưng theo bản năng vẫn ngẩng đầu lên nhìn một cái.

Vừa nhìn đã không thể thu hồi ánh mắt lại.

——Quá giống.

Mãi đến khi người phụ nữ mặc váy màu trắng viền ren vai rộng đi đến trước mặt Tống Thì Ngộ, cười một tiếng, anh ta mới hồi phục tinh thần nói: "Kỷ Phồn Âm?"

Kỷ Phồn Âm cười, duỗi cánh tay ra, lòng bàn tay hướng lên.

Dù biết người này là Kỷ Phồn Âm mà không phải Kỷ Hân Hân, thái độ của Tống Thì Ngộ cũng không tự giác hòa hoãn lại: "Có ý gì?"

"Thu phí." Kỷ Phồn Âm nói.

Giọng nói của cô cũng có biến hóa rất nhỏ so với bình thường.

Nếu nhất định phải nói thì đúng là càng giống Kỷ Hân Hân hơn.

Bởi vậy Tống Thì Ngộ mới không tức giận, anh thậm chí còn cười một chút, đầy hứng thú: "Cô thiếu tiền như vậy à?"

"Thiếu nhiều hơn so với tưởng tượng của anh đấy" Kỷ Phồn Âm gật gật đầu, không hề xấu hổ, "Tống công tử gia sản đồ sộ, không thiếu chút tiền ấy chứ?"

"Tiền có thể cho cô, " Tống Thì Ngộ gạt tàn thuốc lên trên cửa sổ xe, không hề lo lắng tàn thuốc có thể làm cháy hỏng lớp pha lê giá thành đắt đỏ kia, ý vị thâm trường hỏi, "Nhưng cô có thể thỏa mãn yêu cầu của tôi không?"

"Nếu đã thu phí phục vụ, yêu cầu hợp lý đương nhiên sẽ có thể thỏa mãn." Kỷ Phồn Âm điềm tĩnh trả lời.

Nếu như không phải đã quen biết Kỷ Phồn Âm nhiều năm, lại biết Kỷ Hân Hân lúc này đã ở trên máy bay, Tống Thì Ngộ cũng sẽ hoài nghi người trước mắt rốt cuộc có phải chính là Kỷ Phồn Âm hay không.

"Vậy cô bắt chước tiếng chó sủa nghe xem nào." Anh cười nói.

Khuôn mặt Tống Thì Ngộ tràn đầy vẻ tự phụ, lại mang theo một ít vẻ tri thức, thậm chí đến cả hai chữ "chó sủa" từ trong miệng anh ta nói ra, nghe cũng có vẻ như là rất hợp tình hợp lý, không hề có chút lưu manh nào.

Kỷ Phồn Âm nhìn nét mặt anh ta, có chút kinh ngạc: "Hình tượng em gái tôi ở trong lòng anh hóa ra là như vậy à?"

Tống Thì Ngộ cười khẽ, chế giễu Kỷ Phồn Âm không biết tự lượng sức mình: "Nhưng cô cũng không phải là em gái của cô."

"Không." Kỷ Phồn Âm nhẹ nhàng linh hoạt cự tuyệt anh ta, "Tôi chỉ cung cấp một phục vụ, đó là đóng vai Kỷ Hân Hân, nếu như anh không nhận thì tôi sẽ đi tìm khách hàng khác."

Cô cười, vuốt sợi tóc bên gò má ra sau tai, lộ ra lỗ tai trắng nõn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!