Chương 19: (Vô Đề)

Thư mời vào ngày hôm sau được đưa đến chỗ ở của Kỷ Phồn Âm, còn chính thức gặp mặt thì là sau đó một ngày.

Lần này Tống Thì Ngộ không có gọi điện thoại hẹn trước, Bạch Trú thì lại có.

"Tôi muốn thử đi công viên trò chơi chơi xem thế nào." Cậu ta nói, "Phải đi cả ngày."

"Ngày mai không được, " Kỷ Phồn Âm tiện tay lật đồng hồ nhật trình của mình, "Ngày mốt thế nào?"

Cô định là sau khi tham gia xong thì về nhà vừa vặn có thể nghỉ ngơi, bởi vì lộ trình xa xôi, cho nên trong lúc đi đường hẳn là có thể viết xong bài bình luận.

"Ngày mai không được?" Bạch Trú hừ một tiếng từ trong lỗ mũi, "Lịch của cô kín thật đấy, tôi đăng ký tín chỉ cũng không phiền toái như vậy."

Cậu ta chỉ tùy ý nói một câu giễu cợt, nhưng Kỷ Phồn Âm lại thu được từ đó một gợi ý.

Hay là viết một phần mềm nhỏ đơn giản, công khai lịch trình của cô lên, như vậy mỗi lần khách hàng muốn hẹn trước thì cũng không cần gọi điện thoại, mà chỉ cần mở phần mềm nhỏ ra nhìn là biết lúc nào cô có thể tiếp nhận buổi hẹn rồi.

―― Khoa học kỹ thuật phát triển thật tốt.

Kỷ Phồn Âm nghiêm túc ghi xuống ý nghĩ sẽ phát triển cái phần mềm nhỏ này, quyết định khi nào có thời gian rảnh thì sẽ suy nghĩ thêm biện pháp thực hành.

Dù sao, ý nghĩ tuy tốt, nhưng cũng phải xem các khách hàng rốt cuộc có nguyện ý dùng cái phần mềm nhỏ này hay không.

Ngoài ra, còn phải suy nghĩ xem làm sao để tiếp tục phát triển về số lượng khách hàng.

Dù nói thế nào thì Tống Thì Ngộ và Bạch Trú cũng đều là người bận rộn, một người mở công ty một người là sinh viên, không thể nào chia cắt thời gian cho cô.

Đây là thời điểm thích hợp nhất đi tìm vết tích rau hẹ số ba.

Đều là Hải Vương, Kỷ Phồn Âm cảm thấy mình gần như có thể hiểu rõ suy nghĩ trong nội tâm của Kỷ Hân Hân.

Với Kỷ Hân Hân mà nói, nuôi cá chỉ là một loại phương thức để cô ta chứng minh thực lực và mị lực của mình, loại nuôi dưỡng này kỳ thật cũng không chỉ giới hạn ở mặt tình yêu, mà còn bao gồm những tình cảm khác.

Thân tình, hữu nghị, tình yêu, sự chung sở thích...

Kỷ Phồn Âm hiện tại còn không biết nguyên nhân, nhưng cô có thể nhìn ra được Kỷ Hân Hân có một chấp niệm đối với mấy loại tình cảm này, luôn muốn có "càng nhiều càng tốt".

Việc này đồng thời cũng tạo thành một kết quả khác: chất lượng cá trong đám cá của Kỷ Hân Hân sẽ có tình trạng cao thấp không đều.

Kỷ Phồn Âm căn cứ từ ký ức của mình, viết ra những người mà cô biết bị cuốn hút bởi Kỷ Hân Hân rồi làm một phân loại đơn giản.

Cái phân loại đầu tiên rất đơn giản, là từ trí nhớ của Kỷ Phồn Âm, những người "tương lai" được Tống Thì Ngộ giới thiệu, hầu hết là những người cô đơn dùng "Kỷ Phồn Âm" xem như thế thân để an ủi.

Cô cũng nhớ được sáu cái tên, cộng thêm Tống Thì Ngộ và Bạch Trú, tiếp cận được một số lượng rất may mắn, số "Tám" .

Cái phân loại thứ hai thì không thể lười biếng mà cần làm điều kiện sàng lọc.

Đầu tiên, không đủ tiền thì sẽ không tiếp cận. Thứ nhất, ích lợi quá thấp, không có lời; thứ hai nếu như không phải mấy tên nhà giàu ra tay đặc biệt hào phóng thì cô cũng không thể thực hiện hành vi ép giá đối phương được.

Tiếp theo, là một người mê trai đầu thai không hết, cô cảm thấy không đẹp trai thì cũng không cần.

Dù cho sự chuyên nghiệp đủ để cho Kỷ Phồn Âm có thể ôn nhu quan tâm đối với bất kỳ người nào... Nhưng một khách hàng đẹp mắt vẫn có thể giúp cô dễ dàng tha thứ hơn.

Ví dụ như Tống Thì Ngộ, ví dụ như Bạch Trú, đều rất là đẹp mắt.

Lúc nóng tính chóng mặt, chỉ nhìn mặt của đối phương thôi thì tức giận cũng có thể từ 100 xuống đến... Chắc là tầm mười, đến 90 đi.

Một điểm cuối cùng, chính là đối phương nhất định phải tự nguyện mắc câu.

Kiếm tiền từ mấy kẻ như Tống Thì Ngộ và Bạch Trú, lương tâm Kỷ Phồn Âm tuyệt không cảm thấy cắn rứt chút nào, nếu như đổi thành người khác thì cũng chưa chắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!