Nếu là nhà hàng mà Tống Thì Ngộ chọn ăn lần thứ hai, lần thứ ba như vậy thì đương nhiên là mùi vị sẽ không tệ.
Kỷ Phồn Âm không hề kén ăn, cho dù trong quá trình phục vụ phải nghiêm ngặt dựa theo sở thích của Kỷ Hân Hân để chọn đồ ăn thì cô cũng ăn vô cùng vui vẻ.
Cô còn thậm chí nghĩ đến sau này mình đi một mình cũng có thể cân nhắc tới nhà hàng này.
Trong lúc dùng cơm, hai người vẫn trò chuyện, Kỷ Phồn Âm vừa hưởng thụ mỹ thực vừa chuyên nghiệp đáp lại những câu chuyện mà Tống Thì Ngộ nói đến.
Tống Thì Ngộ nhắc tới việc mình về nhà một chuyến, cô liền thuận theo Tống Thì Ngộ hỏi tình hình cha mẹ Tống gia gần đây, tựa như bất kỳ một bạn gái nào cũng vậy, trong lúc yêu nhau thì thường thường sẽ quan tâm gia đình đối phương như thế.
Tống Thì Ngộ nói đến việc gần đây nhiệt độ hình như đã hạ xuống, cô liền quan tâm nhắc nhở anh ta nên chuẩn bị áo dày một chút, đi đâu cũng mang dù che mưa tránh cảm mạo sinh bệnh..... Câu chuyện cứ diễn ra như thế.
Nhưng mấy câu chuyện kiểu như là về cô bé khi nãy, chỉ cần Tống Thì Ngộ không nói thì Kỷ Phồn Âm tuyệt đối sẽ không chủ động nhắc tới.
Ai mà biết nói tới chuyện đó có chọc phải quả bom trong người Tống Thì Ngộ hay không?
Mãi đến khi món ăn cuối cùng được mang lên, chính là món hải sâm cao cấp. Lúc Kỷ Phồn Âm chủ động đổ nước sốt đậm đặc vào trong chén nhỏ giúp Tống Thì Ngộ rồi trộn đều cho anh ta, cô liền nghe thấy Tống Thì Ngộ hỏi: "Vừa nãy ở nơi này gặp phải chuyện kia, em không định hỏi anh là đã xảy ra chuyện gì rồi sao?"
Kỷ Phồn Âm ngẩng đầu nhìn Tống Thì Ngộ, bỏ ra một giây đồng hồ suy nghĩ xem anh ta hỏi câu này rốt cuộc là có ý gì.
Là hi vọng "Kỷ Hân Hân" ghen, hay là ý gì khác?
Sau một giây phút ngắn ngủi tự hỏi, Kỷ Phồn Âm đặt bát cơm đã trộn xong đến trước mặt Tống Thì Ngộ, cười một tiếng: "Em lúc nào cũng sẵn sàng nghe anh giải thích."
―― Cô cơ trí ném quả bóng về cho Tống Thì Ngộ.
Tống Thì Ngộ trầm mặc một lát: "... Là người yêu mà mẹ anh an bài cho anh, trước kia anh cũng đã không thích rồi. Vừa rồi, anh cũng đã thẳng thừng cự tuyệt."
Nghe kiểu nói này của anh ta, Kỷ Phồn Âm liền hiểu.
Cô rủ mắt xuống, trộn chén cơm của mình: "Mặc dù em biết anh chắc chắn sẽ không thay đổi tình cảm... Nhưng trước khi anh giải thích, em vẫn cảm thấy rất lo lắng."
"Xin lỗi, đáng lẽ anh nên giải thích sớm hơn với em." Tống Thì Ngộ nói.
"Cũng không phải lỗi của anh, " Kỷ Phồn Âm ngẩng đầu lên, để lộ ra nụ cười yên tâm, "Nhưng bây giờ anh đã giải thích rõ ràng rồi, nói rõ em tín nhiệm anh quả nhiên là không có sai."
Tống Thì Ngộ ngồi ở bàn đối diện cũng cười: "Ừm, cám ơn em đã tín nhiệm."
Kỷ Phồn Âm nghĩ thầm: Không sai, tôi đặc biệt tín nhiệm túi tiền của anh.
Ưm, cơm hải sâm ăn ngon thật.
Lúc rời khỏi nhà hàng, Tống Thì Ngộ trả hóa đơn.
Kỷ Phồn Âm liếc nhìn một cái.
Hai bữa cơm cộng lại hơn bốn nghìn, không hổ là nhà hàng cao cấp.
Nhưng mà vẫn không đắt bằng hôm ở nhà Bạch Trú........... Hả?
Kỷ Phồn Âm nghĩ tới đây, liền nhớ ra một hạng mục công việc vẫn còn chưa giải quyết xong.
―― Hình như Bạch Trú còn chưa thanh toán nguyên liệu nấu ăn ngày đó cho cô thì phải?
Hơn một vạn đó, không thể cứ qua loa như vậy được.
Trước khi thanh toán, tuyệt không thể cho Bạch Trú quyền hạn hẹn trước.
"Lát nữa em có làm gì không?" Tống Thì Ngộ thu hồi điện thoại, hỏi, "Anh đưa em đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!