Thái độ của Tống Thì Ngộ lúc này giống như là lần đầu tiên quen biết Kỷ Phồn Âm vậy, anh cứ nhìn cô chằm chằm cả buổi, nhưng lập tức lại bình thường trở lại.
―― Kỷ Phồn Âm diễn Kỷ Hân Hân không có kẽ hở như vậy, nếu muốn diễn một người không thích anh đương nhiên cũng sẽ không có kẽ hở.
Giả vờ điềm nhiên như không có việc gì, giả bộ rất giống, xem ra cô ta cũng khá là tự trọng.
Tống Thì Ngộ khinh miệt nhìn Kỷ Phồn Âm càng che càng lộ: "Được rồi, hôm nay là do tôi không an bài tốt, cô có thể đi về, lần sau tôi sẽ gọi điện thoại cho cô."
Kỷ Phồn Âm nhắc nhở anh ta: "Tiền phục vụ không trả lại nha."
Tống Thì Ngộ nhìn cô một cái, ánh mắt có một chút gì đó thương hại.
Anh ta nhẹ nhàng nói: "Hai mươi vạn mà thôi, không đến mức đòi lại của cô đâu."
Kỷ Phồn Âm cảm thấy bên A nhất định phải có phẩm chất như Tống Thì Ngộ, đó là: Tiêu tiền như nước.
Ở điểm này, Tống Thì Ngộ và Bạch Trú đều rất hợp nhau.
Nhận được lời hứa của Tống Thì Ngộ là sẽ không đòi lại tiền, Kỷ Phồn Âm càng cười tươi hơn: "Được, vậy hẹn gặp lại Tống đại thiếu, tôi sẽ không quấy rầy anh."
Cô để lại một mình Tống Thì Ngộ ở nơi đó, vui vẻ trở về nhà.
Liên tiếp hai ngày có lý do hợp lý bỏ bê công việc, thực sự là quá thoải mái.
Kỷ Phồn Âm vốn dự định về nhà tiếp tục cày phim, gọi đồ ăn đến xem đến khi trời tối, nhưng khi cô rời khỏi thang cuốn tự động, thì lại bất ngờ nhìn thấy một áp phích của một bộ phim đang tuyên truyền.
Một bộ phim điện ảnh thể loại kịch tính, đạo diễn còn là người có tác phẩm mà Kỷ Phồn Âm trước kia vừa mới xem qua cảm thấy không tệ.
Vừa vặn hôm nay là ngày đầu tiên phim được chiếu.
Đi đến bậc cuối của thang cuốn tự động, Kỷ Phồn Âm không chút do dự quay đầu đi lên trên lầu, đến thẳng rạp chiếu phim.
Bởi vì là ngày đi làm nên cho dù là lúc nghỉ trưa, trong rạp chiếu phim cũng không có quá nhiều người.
Kỷ Phồn Âm mua được suất chiếu chỉ bắt đầu sau tầm mười phút nữa, đúng là may mắn. Sau mười phút, cô mua thêm bắp rang và nước ngọt tiến vào trong rạp.
Kỷ Phồn Âm mang theo tâm trạng chờ mong tiến vào rạp chiếu phim, không ngờ bộ phim này lại nói về bản chất con người, từ cái ác làm nổi bật lên cái thiện, dùng phương pháp quay bằng camera cầm tay và thị giác chân thật của một đứa trẻ con trong sáng, từ biên kịch đến đạo diễn đến diễn viên không có một người nào, hay đoạn diễn nào là sơ sài, không liên quan, toàn bộ bộ phim là kịch bản tình cảm sung mãn, đơn giản nhưng làm cho người ta suy nghĩ sâu xa.
―― Một bộ phim tốt hiếm có.
Kỷ Phồn Âm lúc nào cũng vô cùng nghiêm túc xem phim, từ trong rạp chiếu phim đi ra, ôm một bịch bỏng ngô đã trống, con mắt đỏ bừng.
Cô ném bịch bỏng và Cocacola vào trong thùng rác, quyết định đi mua một ít đồ ăn cay để điều tiết tâm trạng sau khi xem phim có chút u buồn của mình.
Lúc đứng xếp hàng chờ đợi trước cửa hàng gà rán ở dưới tầng hầm, Kỷ Phồn Âm lấy điện thoại ra mở Weibo, dùng tài khoản nhà phê bình điện ảnh của mình vừa mới đăng kí không lâu viết đánh giá về bộ phim này.
Cô vốn là một người làm ngành chuyên nghiệp, bình luận về điện ảnh khá là thông thạo, góc độ cô tiếp cận vào cũng sắc bén hơn so với người bình thường rất nhiều, ngôn ngữ lại còn ngắn gọn khôi hài, chưa cần đến một tuần thì đã tích lũy được tầm một ngàn fan hâm mộ.
Cái bộ phim mà hôm nay Kỷ Phồn Âm vừa mới xem, bởi vì ít tuyên truyền lại còn mới được chiếu nên gần như chưa có một người đánh giá phim chuyên nghiệp nào đánh giá cả.
Bởi vì rất yêu thích phim nên cô viết rất cẩn thận, sau một thời gian khá lâu chỉnh đi sửa lại, cô chỉ để lại có hai hàng chữ.
"Số 4237 ―― "
Kỷ Phồn Âm cầm phiếu lên nhìn lướt qua, ngẩng đầu tìm phục vụ viên.
Vừa ngẩng đầu một cái đã phát hiện người quen: Bạch Trú và đám bạn của cậu ta.
Bạch Trú cũng nhìn thấy cô, cậu ta gần như vô thức nhíu nhíu mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!