Kỷ Phồn Âm trầm ngâm một chút, không vội vàng ngăn cản Bạch Trú, chỉ nhìn cậu ta cầm điện thoại di động của cô lên rồi xoay mặt lại.
Người gọi lúc này chỉ có thể là Tống Thì Ngộ.
Dù sao thì Bạch Trú cũng đang ở đây, mà người có thể gọi cho cô khi điện thoại cô để ở chế độ miễn quấy rầy cũng chỉ còn lại một người.
Bạch Trú không cúp điện thoại, cậu ta nhìn vào màn hình điện thoại di động của Kỷ Phồn Âm hai giây, bất ngờ bấm vào nhận: "Họ Tống, anh có vẻ thèm lắm rồi nhỉ."
Không biết Tống Thì Ngộ ở đầu bên kia nói cái gì, sắc mặt Bạch Trú càng trầm hơn.
Qua mười mấy giây đồng hồ sau, cậu ta không nói một lời cúp điện thoại.
Kỷ Phồn Âm ở phía sau Bạch Trú, nhướng nhướng mày.
Câu nói mà Bạch Trú nói ra thực sự có rất nhiều khe hở để cho người ta công kích, chỉ cần một câu "Không phải cậu cũng giống vậy sao" là đã có thể đáp trả lại cậu ta rồi.
Không biết Tống Thì Ngộ nói thế nào.
Nhưng có một điều Kỷ Phồn Âm để ý nhất, đó là không biết có phải Tống Thì Ngộ dự định hẹn trước cô thêm một lần nữa hay không.
Thế là cô chậm rãi hỏi Bạch Trú: "Anh ta nói cái gì vậy?"
Bạch Trú không nhẹ không nặng mà ném điện thoại của cô vào trong túi: "Không có gì, chỉ là nói nhảm —— không cho phép cô nhìn tôi, đọc sách đi!"
Cậu ta dậm những bước chân nặng nề ngồi trở lại vị trí vẽ tranh của mình, đột nhiên xì khẽ một tiếng: "Không ngờ cô lại thích tên họ Tống cặn bã kia."
Kỷ Phồn Âm vẫn duy trì hình tượng, không để ý đến câu nói giễu cợt này của Bạch Trú, nội tâm hơi bất lực: Cậu và Tống Thì Ngộ người tám lạng kẻ nửa cân, kết quả cậu lại còn chướng mắt người ta, cái quái gì vậy chứ?
Tuy nghĩ vậy, cô vẫn cúi đầu chuyên tâm đọc sách, một người không biết gì về hội họa như cô vậy mà có thể xem hết cuốn sách có không ít từ ngữ hội họa chuyên nghiệp này.
Lúc khép sách lại, Kỷ Phồn Âm mới nhận ra, phòng vẽ tranh lúc này chỉ còn lại tiếng gió rất nhỏ, đã không còn tiếng bút chì xột xoạt ở trên giấy vẽ nữa.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Trú, đối phương đang ngủ gật trên chiếc ghế rộng thoải mái dễ chịu, bút trong tay sắp sửa rơi xuống.
Dù có trẻ tuổi, thức đêm cũng vẫn rất mệt mỏi.
Kỷ Phồn Âm chống cằm nghĩ một hồi, nhẹ nhàng đứng dậy, đi qua trước rút cái bút trong tay Bạch Trú ra một đoạn, thấy cậu ta không có phản ứng mới rút toàn bộ ra.
Bạch Trú mê mẩn trừng trừng, mở to mắt: "A... Chị gái?"
"Hôm qua lại thức đêm à?" Kỷ Phồn Âm sờ lên mái tóc kiệt ngạo bất tuần kia, "Ngủ một lát đi, khi nào ăn cơm chị sẽ gọi em."
Cô ép giọng nói tới rất thấp, Bạch Trú gần như không hoài nghi gì.
Cậu ta lẩm bẩm mơ hồ nói không rõ: "... Chị đừng đi."
"Không đi, ở cạnh em." Kỷ Phồn Âm ôn nhu nói.
Bạch Trú lại an tâm ngủ thiếp đi.
Kỷ Phồn Âm đột nhiên cảm thấy khách hàng thức đêm cũng không tệ, như vậy thật là bớt việc.
Cô đứng ở bên cạnh Bạch Trú, quay đầu nhìn bức họa đã phác hoạ được một nửa, bên trong chính là cô... Hoặc nói đúng hơn là bộ dáng Kỷ Hân Hân cúi đầu đọc sách, điềm tĩnh, tươi mới, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy đáy lòng yên bình.
Nói như thế nào đây, rất khó tưởng tượng bức vẽ này là do một người tính cách mạnh bạo như Bạch Trú vẽ ra.
Kỷ Phồn Âm đứng tại chỗ, nhìn ngắm bức họa mấy lần không dời mắt, Bạch Trú sau lưng cô đột nhiên chậm rãi duỗi một tay ra.
Lúc móng tay đối phương chạm vào tay mình, Kỷ Phồn Âm liền rụt về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!