Chương 13: (Vô Đề)

Sau khi chia tay với Bạch Trú thì mới có hơn tám giờ, Kỷ Phồn Âm ung dung đi làm mặt, lúc về nhà, mặt mày tỏa sáng.

Cân nhắc đến công việc ngày mai phải làm, cô không chọn mấy hạng mục cần phải dưỡng lâu, chỉ làm một vài bước bổ sung đơn giản.

Tính toán khoản chi cho việc làm đẹp, có lẽ chỉ chiếm một phần nhỏ thu nhập.

Trước khi nằm ngủ, Kỷ Phồn Âm kiểm tra tiến độ của[ Cám dỗ trở về nhà ].

Sau khi tiếp thu lượng biến đổi của Bạch Trú xong, quá trình nhập liệu bắt đầu trở nên mất quy luật, nhưng mà tổng thể mà nói thì sau một tuần vất vả cần cù làm việc, Kỷ Phồn Âm cũng đã kiếm được một ngàn vạn đầu tiên.

Tuy không phải là tiền mặt, trong đó phần lớn là thu nhập từ tình cảm, nhưng mà tiền tài của cô cũng đã đạt tới hơn bốn trăm vạn, đã vậy còn là vốn lưu động.

Số tiền này so ra với thu nhập của Kỷ Phồn Âm lúc trước cũng không tính là gì, nhưng suy tính về khoảng thời gian kiếm được số tiền này...

Ừm, rất là tốt.

Chỉ là trong quá trình phát triển khách hàng cũng cần phải cẩn thận một chút, mặc dù là cá của người khác, nhưng nếu bị lật tẩy thì cũng rất khó coi.

Mục tiêu kiếm đủ mười tỷ mà[ Cám dỗ trở về nhà ] đặt ra, trước mắt xem ra cũng không phải là một mục tiêu không thể nào đạt được.

Huống chi cái APP này cũng không có viết rõ kỳ hạn hoàn thành.

Kỷ Phồn Âm nghĩ, mình chỉ cần cẩn thận một chút, kiểu gì cũng có thể sống thêm được mấy chục năm, không sợ không kiếm được những thứ này.

Mặc dù công việc thế thân này của Kỷ Phồn Âm chỉ có thể thực hiện được trong khoảng thời gian đầu, nhưng về sau đổi lại công việc cũng được mà.

Kỷ Phồn Âm mở điện thoại di động ra, chuyển sang chế độ miễn quấy rầy, vừa chạm vào gối đầu chưa được mấy phút thì đã ngủ say.

Nhưng trong cùng một thành phố lại có hai người đang trằn trọc không cách nào ngủ được.

Một người thì tự trách bản thân là Bạch Trú, một người thì hút thuốc ngẩn người là Tống Thì Ngộ.

Có lẽ là vì trời tối người yên dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều, Bạch Trú hồi tưởng khoảnh khắc vui sướng lúc buổi chiều, cậu ta luôn có cảm giác mình cứ như là bị Kỷ Phồn Âm coi thành trẻ con đùa bỡn trong lòng bàn tay, nhưng càng nghĩ sâu hơn nữa càng ngẫm lại thì càng thấy hình như không có gì là không đúng cả.

—— Kỷ Hân Hân đúng là cũng cư xử với cậu ta như thế.

Nhưng khi Kỷ Phồn Âm hoàn thành vai diễn đó không một sơ hở hay lỗ thủng thì cậu ta lại luôn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.

Thật giống như...

Giống như...

Bạch Trú không nói nên lời, cậu ta hùng hùng hổ hổ xoay người ở trên giường, bật máy tính lên bắn PUBG.

Kết quả ngày hôm nay vận khí quả nhiên không tốt, toàn gặp phải mấy tên đồng đội tạ một cục, Bạch Trú liên tiếp một mình đánh đến tận vòng cuối, nhưng không lần nào có thể thành công ăn gà được, thực sự rất tức giận.

Bạch Trú tức giận ném chuột đi, đổ nước uống, đột nhiên phát hiện ngoài cửa sổ trời đã sáng.

Cậu ta sững sờ một chút nhìn thời gian góc phải máy tính, mới giật mình nhận ra còn một giờ nữa là sẽ đến chín giờ cậu ta hẹn Kỷ Phồn Âm hôm qua.

—— Đau khổ nhất chính là, hôm nay Bạch Trú vốn muốn mang Kỷ Phồn Âm đi ra ngoài hẹn hò nguyên một ngày.

Cậu ta đã suy nghĩ đến chuyện này rất lâu, nhưng vì không thể tìm được thời cơ nói với Kỷ Hân Hân, lần này vừa vặn tìm Kỷ Phồn Âm tới, coi như là luyện tập trước.

Nhưng giờ đã tám giờ hai mươi, hiện tại Bạch Trú còn chưa chuẩn bị làm cái gì cả.

Vé không mua, máy bay cũng không đặt trước.

Nếu tạm thời thu xếp mọi thứ thì lại quá mức vội vàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!