Tính cách của Bạch Trú và Tống Thì Ngộ chênh lệch rất nhiều.
Cho nên phương thức và thái độ mà Kỷ Hân Hân đối đãi với bọn họ đương nhiên cũng chênh lệch.
Tuy Bạch Trú nhìn bên ngoài giống như là một đứa trẻ con lúc nào cũng cáu gắt, phải làm loạn mới chịu được, nhưng khi ở trước mặt Kỷ Hân Hân, cậu ta lại ngoan cực kì.
Mặc kệ trong lòng Kỷ Hân Hân nghĩ như thế nào thì thái độ ngoài miệng của cô ta cũng rất rõ ràng: Tôi chỉ coi Bạch Trú là em trai của mình.
Như thế mang đến cho Kỷ Phồn Âm không ít chỗ thuận tiện: Lúc ở cùng với Bạch Trú, dù có mắng cậu ta hai câu cũng không có vấn đề gì.
Chị gái dạy dỗ em trai mà. Bạch Trú cũng rất quen khi bị Kỷ Hân Hân thuyết giáo, trong lòng còn tự huyễn hoặc, cảm thấy đối phương làm vậy là quan tâm đến cậu ta, vì muốn tốt cho cậu ta.
Trong bữa tối, thái độ Bạch Trú trầm mặc khác thường, tất cả chủ đề gần như đều là do Kỷ Phồn Âm khởi xướng, cậu ta chỉ bị động trả lời, rõ ràng là còn chưa quen thuộc với trải nghiệm mới mẻ này.
Sắc mặt Kỷ Phồn Âm vẫn như thường gắp thức ăn cho cậu ta, ánh mắt tinh chuẩn, toàn chọn những món mà Bạch Trú thích ăn.
Bạch Trú không rên một tiếng, ăn từng miếng một rất ngoan.
Cuối cùng lúc để đũa xuống, cậu ta mới đột nhiên lên tiếng hỏi: "Lúc cô ở cùng với Tống Thì Ngộ cũng là như vậy à?"
Nội dung tra hỏi mặc dù không quá khách khí, nhưng giọng điệu này đối với Bạch Trú thật sự mà nói đã có thể được coi là ôn hoà rồi.
"Thì Ngộ?" Kỷ Phồn Âm chống cằm, rót cho thiếu niên một chén nước trà thanh đạm đẩy lên trước mặt cậu ta, "Hai người không giống nhau."
"... Chỗ nào không giống?" Bạch Trú nhìn cái chén bị đẩy lên trước mắt mình, bên trong là nước trà thanh đạm, chỉ có ba bốn lá trà nhẹ nhàng lấp lửng trên đó, đúng là loại trà mà cậu ta yêu thích.
"Ừm..." Kỷ Phồn Âm kéo dài giọng nói, nửa đùa nửa thật thừa nước đục thả câu, "Rốt cuộc là chỗ nào không giống nhỉ?"
"Tống Thì Ngộ cũng muốn cô thích anh ta sao?"
Kỷ Phồn Âm thở dài, thái độ của cô giống như là đang ứng phó với một đứa trẻ con cáu kỉnh: "Em biết rõ là chị đã cự tuyệt anh ta rồi mà."
"Tôi không có ý này!" Bạch Trú bỗng nhiên quay đầu, hung dữ tiếp cận Kỷ Phồn Âm, "Ý tôi là giao dịch của cô và anh ta cũng là như vậy hay sao?"
Kỷ Phồn Âm chớp chớp mắt, không trả lời, hơi nghiêng người chống cằm, mỉm cười nhìn chăm chú vào đồng tử của thiếu niên.
Hai người nhìn nhau mười mấy giây đồng hồ, đôi tai Bạch Trú liền đỏ lên, ánh mắt bắt đầu hoảng hốt.
Cậu ta nghiến răng, ánh mắt nhìn xuống dưới đất, khẽ nói: "Tống Thì Ngộ là một tên ngu, bị mặt của cô lừa gạt. Cô rõ ràng không thể nào so sánh được với chị gái!"
Kỷ Phồn Âm trả lời bằng cách sờ lên mái tóc Bạch Trú, nhưng lập tức bị đối phương đẩy ra.
"Tôi biết cô đang suy nghĩ cái gì, " Bạch Trú nhíu mày thật chặt, trong giọng nói mang theo sự phiền chán, "Cô thích Tống Thì Ngộ, dù có phải làm một thế thân cũng muốn dùng cách đó tiếp cận anh ta, cho nên cô mới dùng cái trò thu lệ phí này để ngụy trang, chính là vì muốn tìm cho mình một cái cớ hợp lý."
Kỷ Phồn Âm cảm thấy người trẻ tuổi bây giờ có suy nghĩ phong phú thật đấy.
"Tôi và Tống Thì Ngộ không giống nhau, người mà tôi thích chỉ có một người, tôi sẽ không tìm ai để thế thân cả." Bạch Trú nhấc cằm lên, "Nhưng nếu như cô có thể quyến rũ được tên Tống Thì Ngộ kia thì tôi cũng có thể giảm bớt đi một tình địch."
—— Đúng là như thế. Kỷ Phồn Âm nghĩ trong lòng.
Nhưng mà vấn đề lại tới rồi.
Kỷ Phồn Âm không hề muốn tán tỉnh Tống Thì Ngộ.
Nếu có kỹ năng này, cô thà đi tìm một người bạn trai nội tâm thuần khiết, coi cô như là ý trung nhân, không phải tốt hơn sao?
"Tôi không cần cô đóng vai chị gái giống như vừa rồi nữa." Bạch Trú đứng lên, cậu ta không kiên nhẫn đá cái ghế vướng chân ra phía sau, "Về sau tôi và cô gặp lại, cô đừng có mà chủ động nói chuyện, trừ phi tôi hỏi cô, cô mới có thể mở miệng, hiểu chưa?"
Kỷ Phồn Âm cảm thấy như vậy càng bớt việc, đỡ phải gắng gượng phát huy khả năng ăn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!