Khi Kỷ Phồn Âm tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao, trên giường chỉ có một mình cô.
Cô đưa tay lấy chiếc điện thoại đang sạc pin trên tủ đầu giường, nhưng mới chỉ khẽ vươn tay thôi mà đã khiến cho toàn bộ cơ bắp trên cơ thể đều đau nhức vô cùng.
Kỷ Phồn Âm cầm được một nửa liền để xuống, sau đó trở lại dáng vẻ cá ướp muối nằm trên giường lâm vào trầm tư..... Đây chính là thực lực vốn có của người trẻ tuổi hay sao?
Rõ ràng ban đầu còn học hỏi từ cô, nhưng sau một tiếng đã đảo khách thành chủ.
Trong tưởng tượng của cô, nó vốn không phải như vậy!
Kỷ Phồn Âm nằm hồi lâu mới có thể gian nan đứng dậy, lê cái dép lê chậm rãi đi vào trong phòng tắm, kéo chiếc áo thun dài lên để lộ hơn nửa người của mình trước gương, sau đó quay người nhìn vào phần lưng, rồi yên lặng buông áo xuống.
Hôm nay phải ăn một bữa thật ngon để bồi bổ thân thể, cô vừa đánh răng vừa nghĩ như vậy.
Bên ngoài phòng đã có thể ngửi được mùi thơm mơ hồ, hiển nhiên là Trần Vân Thịnh đang nấu cơm, tuy là đói nhưng Kỷ Phồn Âm vẫn đánh răng rửa mặt khá là ung dung.
―― bởi thực sự cũng không gấp được, đây chính là di chứng của việc vận động quá mức đó.
Rửa mặt xong, lúc đi ra khỏi phòng tắm, Kỷ Phồn Âm có liếc nhìn cái tủ đầu giường, trông thấy trên tủ đầu giường có một cái hộp nhỏ thần bí còn nằm ở nơi đó, vừa cảm thấy tò mò vừa tức giận, tiến lên cầm hộp nhỏ lên rồi lắc lắc.
Động tĩnh bên trong nghe có vẻ trống không, mấy giây sau chỉ có một tờ giấy lẻ loi trơ trọi rơi ra.
Kỷ Phồn Âm: "..."
Cô trở tay nhìn số lượng bên ngoài hộp giấy có ghi rõ, năm gói*. (*bao cao su đó ạ )
Nghĩ đến cái hộp này còn là cô nửa đường dừng xe lại bảo Trần Vân Thịnh đi mua, Kỷ Phồn Âm càng thấy thêm đau lưng.
Đến cả áo khoác cô cũng lười mặc, ỷ vào việc trong nhà có hệ thống sưởi ấm, cô trực tiếp đi thẳng vào phòng bếp, liếc mắt thấy Trần Vân Thịnh đang ở bên trong chuyên tâm nấu cơm, động tác thành thạo lại đẹp mắt, thao tác nhìn rất điêu luyện thanh thoát, không hề giống như tình trạng cơ bắp đau nhức của cô.
Kỷ Phồn Âm lại một lần nữa lâm vào trầm tư.
Là bởi vì Trần Vân Thịnh còn trẻ, cho nên khả năng khôi phục mới nhanh như vậy sao?
Kỷ Phồn Âm không thể hiểu được, dứt khoát tiến lên, lên tiếng chào hỏi Trần Vân Thịnh: "Chào buổi sáng."
Trần Vân Thịnh nghe tiếng bèn quay đầu lại, lập tức nở một nụ cười: "Hơn hai giờ chiều rồi."
Kỷ Phồn Âm lơ đễnh bước lên phía trước, nhéo nhéo cánh tay Trần Vân Thịnh.
Người trẻ tuổi ngơ ngác buông lỏng cơ bắp ra cho cô bóp.
Kỷ Phồn Âm lại bóp eo của cậu, bóp xong liền dùng hai tay kéo áo trên người cậu lên.
Trần Vân Thịnh: "! ! !"
Trông thấy vết xước và vết răng trên người cậu thanh niên vẫn còn, Kỷ Phồn Âm mới hài lòng một chút.
Có lẽ là vì cậu ta còn trẻ, có tương đối nhiều adrenalin nên thân thể không cảm thấy mệt nhọc mà thôi.
Cô buông cái áo xuống, thuận tay vuốt lên vạt áo, làm như không có việc gì: "Lúc nào có thể ăn cơm?"
"Có vài món ăn đã làm xong, để ở trong nồi giữ nhiệt rồi, " Trần Vân Thịnh cố gắng trấn định, "Đảo qua cơm là có thể ăn."
Kỷ Phồn Âm cảm thấy sức lực toàn thân mình đã bị rút sạch, chỉ còn sức mà dựa đầu vào lưng Trần Vân Thịnh nói: "Tay mệt rồi, không nhấc lên nổi."
Trần Vân Thịnh nhỏ giọng biện giải cho mình: "Lần nào em cũng hỏi là chị có đồng ý không mới tiếp tục làm mà."
Kỷ Phồn Âm: "..." Là vì sự quật cường của tôi hại tôi thôi, được chưa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!