Trần Vân Thịnh quả nhiên nói được làm được, sau khi xóa hết file âm nhạc để dành một ngày làm lại, cậu đã thành công giao kịp vào đúng ngày, lấy được lời đánh giá cao đến từ bên A.
Thế là, tiệc ăn mừng đã dự định từ trước cuối cùng cũng có thể tiến hành thuận lợi.
Bây giờ đang là đầu mùa đông, ông chủ Tiểu hào sảng vung tay lên quyết định mang mọi người đi ăn mấy con cua vô cùng chắc thịt ngon nhất vào thời điểm này.
Mà đã ăn cua thì tất nhiên là cần phải phối hợp với hoàng tửu.
Dù chỉ là hoàng tửu có nồng độ cồn rất thấp thì đám người cũng uống đến mức kêu khóc om sòm, liên tục rót rượu đụng rượu, nhưng không có người nào là dám lại gần mời rượu Trần Vân Thịnh.
Ngoài ra, những người không uống rượu, ngoại trừ những người bị dị ứng với cồn, bị vợ cấm uống rượu và người lái xe thì chỉ còn lại ông chủ Tiểu và giám sát viên của bộ phận âm thanh.
"Không phải ông chủ rất thích uống rượu sao?" Có người mượn rượu làm càn đặt câu hỏi.
"Hôm nay dạ dày không thoải mái." Ông chủ Tiểu nghiêm túc nói.
Đương nhiên đây chỉ là cái cớ.
Nguyên nhân chính là anh ta biết lát nữa Kỷ Phồn Âm sẽ đến, không thể uống say đi tiếp đãi cô được.
Thế là ông chủ Tiểu bảo phục vụ viên mang cho mình một chén trà kỷ tử dưỡng sinh, vừa uống vừa tò mò liếc nhìn Trần Vân Thịnh.
―― đẹp thật, nhưng trong ngành này thì không bao giờ thiếu một khuôn mặt dễ nhìn cả.
―― có tài, nhưng người có tài cũng không phải một hai người, trong số những người theo đuổi Kỷ Phồn Âm càng không thiếu thiên chi kiêu tử.
―― cho nên rốt cuộc là cậu ta có cái gì đặc biệt?
"Có khi nào là không tới hay không?" Cấp trên của Trần Vân Thịnh lén lút đến gần ông chủ Tiểu hỏi, "Đã đến giờ này rồi."
"Không thể nào." Ông chủ Tiểu ngắt ngang suy nghĩ của mình, không chắc chắn nói, cầm điện thoại di động lên muốn nhìn xem bây giờ là mấy giờ.
Kết quả vừa cầm điện thoại lên thì Kỷ Phồn Âm đã gọi đến, làm cho ông chủ Tiểu sợ đến mức suýt chút nữa làm rơi điện thoại vào trong bát dấm cua trước mặt, nhưng may là đã vội vàng tóm lại được.
Thay một chiếc điện thoại mới là chuyện nhỏ, nhưng cú điện thoại này mà không nhận thì chính là chuyện lớn.
Trong lúc ông chủ Tiểu nhận điện thoại, cấp trên của Trần Vân Thịnh lập tức để ly xuống ngồi ngay ngắn, giống như Kỷ Phồn Âm đã đến ngay trước mặt anh ta rồi vậy.
Ông chủ Tiểu nhận điện thoại, che miệng và vị trí microphone, nhỏ giọng hỏi: "Cô tới rồi sao?"
"Ở ngoài cửa, mấy người nhanh tản đi đi?"
"Chúng tôi còn chưa..." Ông chủ Tiểu dừng một chút, đại não đột nhiên được khai thông, cực kỳ khéo léo chuyển hướng đề tài, "Còn chưa đi ra được, đang chờ cô tới mà. Tôi sẽ tính tiền, chuẩn bị để cho bọn họ về nhà đi ngủ, cô chờ một chút."
Anh ta cúp điện thoại, chuyện làm đầu tiên chính là bảo phục vụ viên gói mấy phần món ăn đặc biệt trong tiệm vào trong túi giữ nhiệt.
"Ông chủ chưa ăn đủ à?" Có người trêu ghẹo nói.
"Tặng người." Ông chủ Tiểu đứng dậy, phất phất tay, "Đã mấy giờ rồi, nhanh chóng ai về nhà nấy đi, ngày mai thứ bảy không cần đi làm, cứ ngủ thoải mái."
Thế là mọi người rối rít, say khướt, la lối om sòm đứng lên khỏi ghế, tụm năm tụm ba ông một câu tôi một câu rời khỏi chỗ ngồi, thương lượng xem phải làm sao để về nhà.
Trần Vân Thịnh xách ba lô đi ở phía sau đám người, lúc thấy cậu đi ngang qua, ông chủ Tiểu vội vàng đưa tay ra gọi cậu lại: "Tiểu Trần, cái này cho cậu."
Trần Vân Thịnh dừng lại nhìn thoáng qua gói đồ, không đưa tay ra: "Cảm ơn, tôi ăn no rồi."
"Không phải để cậu ăn, cậu cứ cầm là biết." Ông chủ Tiểu không nói lời nào nhét vào trong tay Trần Vân Thịnh, sau đó lại phất phất tay, "Nhanh đi ra ngoài đi, đừng đi chậm như vậy nữa."
Trần Vân Thịnh nhìn thoáng qua mấy chiếc túi giữ nhiệt đã được bọc kỹ càng, thoạt nhìn vẫn có chút ngờ vực, nhưng anh không hỏi nhiều nữa, gật gật đầu rồi liền đi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!