Trần Vân Thịnh mất hơn mười mấy giây đồng hồ để khiến cho mình bình tĩnh lại, sau đó xoa xoa hai má đứng lên vặn chìa khoá, cạch cạch vài tiếng, ổ khóa lập tức được mở ra.
Sau đó Kỷ Phồn Âm ở bên trong giữ cửa kéo ra.
Cô còn chưa lên tiếng, Trần Vân Thịnh đã giải thích: "Chìa khoá không quá thuận tay."
Kỷ Phồn Âm chỉ chỉ lên đ. ỉnh đầu cậu.
Trần Vân Thịnh ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy một cái camera giám sát 360 độ: "..."
"Kỳ thật không nên treo cái chìa khóa này lên trên cổ của em, học sinh tiểu học mới làm như vậy." Kỷ Phồn Âm thản nhiên nói, "Chị phải tìm mãi mới tìm được một sợi dây giống như vậy, bởi vì cái huy chương em tặng cho chị đã bị chị làm mất rồi, cho nên chị trả lại cho em một cái."
Trần Vân Thịnh nhớ ra.
Cậu cũng đã từng đi cà nhắc đeo huy chương quán quân lên trên cổ của cô như vậy.
Lúc cậu gửi thư đến studio của Kỷ Phồn Âm, cũng có vẽ một cái hình trừu tượng như huy chương làm ám hiệu.
Trần Vân Thịnh lập tức cúi đầu, đeo cái chìa khóa kia lên cổ: "Vậy em sẽ tiếp tục mang theo nó."
"Tặng chìa khoá là hình thức thôi, " Kỷ Phồn Âm buồn cười dùng móng tay sắc nhọn gảy nhẹ khóa cửa, "Đây là khóa mật mã kết hợp với vân tay, chỉ cần ghi vân tay vào là được."
Năm phút sau, vân tay đã thành công ghi vào bên trong mật mã khóa, Trần Vân Thịnh thử mở hai lần, nhấp miệng ngẩng đầu hỏi: "Vậy hôm nay em có thể đi vào uống chén trà hay không?"
Kỷ Phồn Âm nghĩ nghĩ: "Em có thể vào làm một bữa cơm."
Trần Vân Thịnh nắm tay: Từ lúc tốt nghiệp lớp nấu ăn đến giờ cậu vẫn không hề từ bỏ việc nấu cơm, đây thật sự là một quyết định quá chính xác.
Đợi đến khi màn đêm buông xuống, lúc Kỷ Phồn Âm rời khỏi nhà, Trần Vân Thịnh vẫn còn cảm thấy hơi chóng mặt.
Cậu vốn cho rằng khi ở trước mặt Kỷ Phồn Âm cậu sẽ trở nên thành thục, tỉnh táo hơn so với lúc trước nhưng vừa đến trước mặt cô, cậu dường như lại biến trở về cậu thanh niên tay chân luống cuống như trước.
Bất luận cậu ở một thế giới khác sống bao lâu, học được bao nhiêu kiến thức và kỹ năng chuyên nghiệp mà người trưởng thành đều có, thì ở khoản yêu đương cậu vẫn luôn chỉ là một người mới vừa nhập môn.
Mấy thứ viết trên giấy nếu không được thực hành thì cuối cùng cũng chỉ là lý thuyết.
Dù có nhìn người khác chia chia hợp hợp yêu hận tình cừu nhiều đến đâu thì cũng không có nghĩa là chính cậu cũng có thể thu hoạch được độ thuần thục từ đó.
Trần Vân Thịnh thở dài một cái, về tới căn phòng mà trước đó cậu đã thuê cùng với một người nữa.
Bạn cùng phòng là một bậc thầy về CG, công việc không cần gặp người cũng không cần xã giao, toàn bộ quá trình đều tiến hành ở trên mạng, là một công việc vô cùng thích hợp với người hướng nội.
Hai người cùng thuê phòng với nhau một quãng thời gian, một người sợ xã hội một người lạnh nhạt, cho nên ở chung với nhau hòa hợp đến mức quỷ dị.
Lúc Trần Vân Thịnh trở về, bạn cùng phòng đang cắn cái nĩa dùng một lần, bưng bát mì rời khỏi phòng bếp, buồn bã ỉu xìu chào cậu một tiếng: "Hello."
Trần Vân Thịnh cũng gật đầu với cậu ta.
Cậu từ trước đến nay không thích nói chuyện, bạn cùng phòng cũng đã quen với việc đó, cho nên vẫn như thường lệ đi về phía phòng ngủ của mình, nhưng cậu ta đột nhiên lại ngừng lại, rút cái nĩa bên trong miệng ra, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía cửa: "Thịnh, cậu làm sao vậy?"
Vừa mới thay sang dép lê, Trần Vân Thịnh không tự chủ được sờ sờ lên khóe miệng của mình một cái, nơi đó cũng không có mất khống chế nhếch lên, quả nhiên khuôn mặt của cậu chỉ mất cân đối khi ở trước mặt Kỷ Phồn Âm mà thôi.
"Cái gì làm sao?"
"Tôi chỉ biết là cậu học âm nhạc, nhưng từ trước đến nay tôi cũng chỉ thấy cậu viết nhạc, đó gió chưa từng nghe cậu ngâm nga ca khúc nào!" Bạn cùng phòng bưng mì tôm, tay run nhè nhẹ, "Có phải cậu trúng tà rồi hay không?"
Trần Vân Thịnh cũng không nhớ mình đã ngâm nga ca khúc nào, đúng như đối phương nói, đây cũng không phải là thói quen của cậu.
"Tôi ngâm nga cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!