Chương 108: (Vô Đề)

Hành động đó làm cho Trần Vân Thịnh càng cảm thấy cơn tức giận ban nãy của Kỷ Phồn Âm là thật.

Nhưng sau khi khoảnh khắc đó trôi qua, nét mặt của Kỷ Phồn Âm lại khôi phục lại như bình thường, giống như kia chỉ là ảo giác của cậu mà thôi.

Nhưng Trần Vân Thịnh vẫn tin tưởng vào trực giác của mình, trên đường trở về cậu đã cố thu thập đủ sĩ khí, chờ đến khi Kỷ Phồn Âm nói chỗ dừng xe xong, cậu mới ngăn động tác tháo dây an toàn của cô.

Kỷ Phồn Âm giương lông mày lên, nét mặt có vẻ trêu chọc nhiều hơn là bất mãn: "Còn có lời muốn nói à?"

"Có phải vừa nãy chị đã tức giận hay không?" Trần Vân Thịnh nhỏ giọng hỏi, lại đột nhiên chột dạ không biết mình làm sai ở chỗ nào, câu hỏi nghe khá là không chắc chắn.

"Đúng vậy ." Kỷ Phồn Âm cười đáp lại.

Trước mắt Trần Vân Thịnh lập tức tối sầm lại, cảm giác giống như là sau một thời gian vất vả cuối cùng cũng đã lấy được phần tiếp theo của trò chơi chiến lược mà mình đã mong đợi từ lâu, kết quả vừa mở màn thì lựa chọn đầu tiên đã là lựa chọn cái chết.

Trò chơi này chẳng những không thể tải hay khởi động lại, mà còn không có bất luận chiến lược nào.

Trần Vân Thịnh không thể không dừng lại, dùng thái độ đoan chính mà cúi đầu nhận sai: "Vậy chị nói cho em nghe đi, vừa rồi em đã trả lời không đúng ở chỗ nào?"

"Không có gì không đúng hết, " Kỷ Phồn Âm nghiêng người tựa lên trên ghế ngồi nhìn cậu, "Mà là quá đúng."

Trần Vân Thịnh cảm thấy mình có vẽ đã nghe hiểu, nhưng hình như lại là nghe không hiểu.

Trong lúc cậu đang suy nghĩ, Kỷ Phồn Âm đã lách qua tay của cậu tháo dây an toàn ra, cô mở cửa xe, thuận miệng hỏi một câu: "Em đang thực tập ở đâu?"

Trần Vân Thịnh vô thức báo địa chỉ công ty ra, nhưng vừa nhấc mắt lên thì cửa xe đã bị đóng lại.

Trần Vân Thịnh buồn bã nói: "Chị, hẹn gặp lại."

Cậu nhìn qua cửa sổ xe, trông thấy căn biệt thự cách đó không xa.

Chỗ mà Kỷ Phồn Âm sống đương nhiên là một nơi cực kỳ sang trọng, lúc trước Trần Vân Thịnh cũng có thể mua mà không cần nhìn giá, nhưng hiện tại kinh tế của cậu mới vừa vặn cất bước, còn rất lâu mới mua được một căn nhà như thế này.

Phải chăm chỉ kiếm tiền. Trần Vân Thịnh cầm vô lăng trầm ngâm suy nghĩ một lúc, đang định nổ máy xe, đột nhiên nhớ ra mình đã bỏ lỡ một chuyện rất là quan trọng.

―― cậu còn chưa trao đổi thông tin liên lạc với Kỷ Phồn Âm!

Trần Vân Thịnh đỡ trán của mình, thở dài một hơi thật sâu, mở điện thoại ra tìm cái người trước đó đã thông báo cho cậu cách thức tham gia buổi gặp mặt fan hâm mộ của Kỷ Phồn Âm rồi gửi một tin nhắn qua.

Một tiếng sau, đối phương trả lời, uyển chuyển nói rằng phương thức liên lạc của Kỷ Phồn Âm không tiện để lộ ra ngoài.

Trần Vân Thịnh đang do dự giữa việc lái xe về nhà và xuống xe đuổi theo Kỷ Phồn Âm hỏi xin phương thức liên lạc, nhưng sau đó cậu đã quyết định chọn cái sau.

Cậu xuống xe, chạy về cái hướng đi mà Kỷ Phồn Âm vừa mới rời đi được mấy bước trước đó thì đột nhiên, cái điện thoại cầm ở trong tay cậu đột nhiên đổ chuông.

Trần Vân Thịnh cúi đầu nhìn xuống, là một dãy số xa lạ.

Cậu không ngừng bước mà trực tiếp nhận điện thoại, còn chưa mở miệng, đã nghe thấy giọng nói của Kỷ Phồn Âm ở bên kia hỏi cậu: "Sao lại chạy vội như vậy, quên thứ gì à?"

Trần Vân Thịnh vô thức nhìn về phía cửa sổ căn biệt thự, nhưng không thể tìm thấy được bóng dáng của Kỷ Phồn Âm.

"Chỗ chị có camera giám sát đó, đứa nhỏ ngốc."

Trần Vân Thịnh chạy chậm lại: "Em nhớ ra là em quên hỏi chị phương thức liên lạc."

"Vậy em đến đây đi, chị sẽ đưa cho em." Kỷ Phồn Âm nói.

Trần Vân Thịnh cũng không phát hiện được ra có gì đó không đúng, ồ một tiếng rồi liền ngoan ngoãn rời đi, tâm trạng còn có chút vui vẻ.

Sau khi Kỷ Phồn Âm đi ra mở cửa cho cậu, báo xong số điện thoại di động của mình, Trần Vân Thịnh mới hậu tri hậu giác phát hiện ra chỗ không đúng đó là gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!