Chương 6: (Vô Đề)

Những ngày này, ta đã nếm bao sơn hào hải vị trong cung, đặc sản ở ngoài, nhưng cẩn thận mà nói, chẳng món nào ngon bằng miếng bánh nát này.

Giang thái y không nán lại lâu. Thấy ta ăn xong, hắn đưa cho tôi một túi gấm, bên trong có khá nhiều bạc vụn.

Hắn nói ở lãnh cung, người ta nâng kẻ cao, đạp kẻ thấp, không có tiền thì không thể bước được một bước, dặn ta giữ mà dùng, đừng làm khổ bản thân.

Ta từ chối, sao tôi có thể tiêu tiền của hắn được.

Mặt hắn đỏ bừng, cố nhét vào tay ta, lí nhí nói: "Sau này, bạc ta kiếm được đều là để cho cô nương, giờ tiêu trước cũng chẳng sao."

Nói xong, vội ôm lấy hòm thuốc mà chạy mất.

Hôm đó, mẹ ta thấy ta cầm túi gấm ngây ngốc cười, bèn đến sờ trán: "Con nhóc này không phát sốt mà sao mặt lại đỏ thế này?"

"Mẫu thân, con gặp được một người rất tốt. Sau này, con dẫn huynh ấy về nhà, có được không?"

Chủ tử sau khi tỉnh dậy, ngoan ngoãn được một thời gian.

Chiếc hộ giáp suýt lấy mạng nàng cũng chẳng còn dám đeo nữa.

Bây giờ, nàng cũng không cần thể diện nữa, sẵn sàng dùng hộ giáp đổi lấy chút đồ ăn.

Sau khi khỏe lại, chủ tử bắt đầu qua lại với một thị vệ họ Lăng bên ngoài lãnh cung.

Người này vừa tham lam vừa nông cạn.

Chủ tử không tiếc dùng hộ giáp đính vàng đính ngọc để lấy lòng hắn ta, còn chịu nịnh nọt, khiến hắn ta lâng lâng vì được làm huynh đệ kết nghĩa với phi tần của hoàng đế.

Mỗi ngày, hai người bọn họ ngồi trên bậc thềm của lãnh cung trò chuyện, trông vô cùng gai mắt.

Bộ não của chủ tử bị dầm mưa ướt giờ càng thêm hỏng.

Nàng lại bắt ta đem một đôi giày đến tặng cho thị vệ kia để tỏ lòng cảm kích.

Cung nữ và thị vệ tư tình là tội ch

-ếc.

Rõ ràng là nàng có tư tình với thị vệ đó, bản thân không làm, lại đẩy ta vào chỗ ch

-ếc.

Tối đó, ta về cung Như Ý đã bị phong kín, lấy đôi giày trước đây chủ tử từng làm cho hoàng thượng.

Vì chủ tử chê đường kim mũi chỉ của mình quá thô, không thể mang ra dùng, nên sau khi làm xong phần thân giày, đôi giày đó bị để xó trong cung.

Nhân lúc đêm khuya, ta lấy một đôi giày nam tương tự từ nội vụ phủ, gắn thân giày vào, làm qua loa giao cho chủ tử.

Nhận được đôi giày, chủ tử còn chê thêu xấu.

Hoàn toàn quên mất đây là hoa văn nàng đã từng khâu từng mũi chỉ cẩn thận chọn lựa.

Ta khó xử nhìn nàng:

"Chủ tử, tay nghề của nô tỳ thực sự không ra gì.

"Chủ tử thông minh, thêu rất tinh tế, chút kỹ năng mọn này của nô tỳ sao có thể sánh với đường kim mũi chỉ của người. Hay người thêu thêm một hoa văn khác vào đi."

Chủ tử lâng lâng trong những lời tâng bốc, nhận giày, thêu thêm một hình như ý xấu xí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!