Bụng chủ tử lại réo lên:
"Ngươi không đi lấy cơm, ta ăn gì đây?"
Ta nằm lì, đáp đầy lý lẽ:
"Thể diện quan trọng hơn, nô tì thà nằm đây còn hơn."
Nàng giận tím mặt:
"Ngươi không đi, bổn cung ăn cái gì?"
Ta lăn một vòng, uể oải:
"Nô tỳ đói lả rồi, không đứng dậy được."
Chủ tử hít sâu một hơi, cuối cùng không chịu nổi cơn đói, đành lao vào đám đông tranh giành.
Nhưng lúc này, cơm mới đã bị lấy sạch, chỉ còn lại một bát cơm thiu từ hôm qua.
Nàng cầm bát cơm đó, mặt mày xanh mét quay về.
Vừa bước vào cửa, nàng giận dữ đập mạnh vào cánh cửa cũ nát, rồi ngồi ăn vội ăn vàng trong phòng.
Không ai gánh vác thay nàng nữa, cả hình tượng tao nhã cũng chẳng giữ được.
Thấy chủ tử ăn uống cực khổ, ta dùng cánh cửa thần kỳ đến ngự thiện phòng.
Hôm nay hoàng thượng mở tiệc chiêu đãi bá quan văn võ, ngự thiện phòng nhộn nhịp vô cùng.
Ta tiện tay mang về vài món ăn yêu thích, quay về nhà.
Đĩa chân giò hầm màu đỏ óng ánh, da mềm, thịt béo mà không ngấy, thơm ngon đến mức tan ngay trong miệng.
Mẹ ta ăn mà không ngớt lời khen ngợi.
Trong khi đó, chủ tử ở lãnh cung phải ăn cơm thiu ba ngày liền.
Còn ta, ba ngày qua dùng cánh cửa thần kỳ để ăn chân giò trong ngự thiện phòng.
Ưm, chân giò của Vương ngự trù làm ngon hơn của Lý ngự trù.
Đến ngày thứ ba, chủ tử không chịu nổi nữa.
Ăn cơm thiu khiến nàng đau bụng, nhưng vì đói vẫn phải ăn.
Nàng vốn quen sống giàu sang, nên vừa chạy không nhanh, vừa tranh không lại, đến khi đến gần thì chỉ còn lại cơm thiu.
Nàng đau bụng đến mức cả phòng đều bốc mùi khó chịu.
Nàng nói:
"Ta bị oan! Ngươi đi tìm hoàng thượng, ta muốn kêu oan!"
Ta nhìn nàng với ánh mắt thản nhiên:
"Nô tỳ không làm được."
Thật sự không thể làm được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!